NỤ CƯỜI

By Phan Bạch Châu

 

Тachiana Akhtmaн

 

     Tachiana Akhtman trước đây sinh sống ở Ukraina. Là kỹ sư. Đã có hai con trai. Trong những năm 90 bà tiếp tục sống di cư ở Isreel… Bà đang đi tìm kiếm sự thật về Bulgakov.

     “Với Tsekhop Puskin Gogol Monten Andersen Svift Sekspir… thì đơn giản hơn vì cảm xúc về các nhà văn này tôi đã viết và chia sẻ với độc giả. Cám ơn Thượng đế bây giờ tôi có thời gian và chỗ ở - một ngôi nhà nhỏ gần Ierusalim – đủ “yên tĩnh và tự do” – bà viết.

 

     Lika đặt ống điện thoại xuống. Sau khi đưa mắt nhìn đồng hồ cô bé nhận ra rằng mình vừa tán chuyện hơn một giờ đồng hồ và đã không còn kịp đến lớp cho giờ học đầu tiên. Nàng cố nhớ xem mình vừa buôn chuyện về những gì – he-he-he… - chẳng nhớ nỗi. Hình như về cuộc liên hoan buổi tối mọi người chia nhau chiếc bánh ga tô và anh chàng nào đó liếc nhìn nói gì đó và… Lika… chậm mất giờ môn sinh học… hơn một tiếng.  Ở lớp thầy cô đã cho những bài tập gì đó và hình như nàng đã học thuộc bỡi biết thế nào cũng bị gọi lên bảng… nàng đã học thuộc cái gì đấy… - và chẳng hiểu vì sao bỗng nhớ lại “một con chim cá biệt bay đến tận trung tâm Dniepr” – không biết từ môn sinh học… hay môn địa lý… hoặc từ môn văn…

     Lika cảm thấy lạnh và biết rằng mình đã đứng mấy phút trước cái tủ lạnh để mở mắt nhìn vào đó mà chẳng để ý đến cái gì. “Thế đấy” – nàng tự nhũ: “Dừng lại thôi mình định làm gì đây nhỉ? Mấy giờ rồi và nói chung là…” – Lika sảng khoái dẫm chân tại chỗ tay vẫy nhịp và mồm huýt sáo vang bài hát “Dòng Volga đổ vào biển Kaspia” rồi quay về phòng mình ở đó nàng lặng lẽ đứng trước gương mồm vẫn lẩm nhẩm “một – hai”.

     Nhìn nàng từ trong gương là một cô gái chân trần mặc chiếc áo khoác người lớn kiểu Trung quốc có thêu hình con rồng – một con rồng thêu ở sau lưng còn ở trước bụng chỉ có đôi chân sau giống hệt chân con chó nhà hàng xóm và một cái đuôi. Lika thậm chí cứ phân vân mãi: đây có phải là con rồng hay không nàng quay lưng về phía gương ngoái nhìn qua vai: một con cá măng lạnh lùng nhìn Lika từ bóng tối nhập nhoạng màu xanh lá mạ của sợi tơ tằm.

     Lika bỗng vươn người và quay nhìn bóng mình trong gương – con cá măng đã náu mình trong gợn sóng lấp lánh còn từ trong gương là một hình ảnh kỳ lạ: đôi mắt tròn xoe và cái mồm trông giống như các ô cửa số và cửa ra vào đang mở toang ra trong buổi chiều oi ả. Lika kéo rèm và vừa đưa ngón tay gõ lên trán vừa tự hỏi: “Đi học chứ?”. Một phát hiện rất kịp thời bởi lẽ sắp bắt đầu tiết học thứ hai và đến trường ngay lúc này là việc đáng làm nhất đối với nàng.

     “Trong ta là cảm giác ORZ[1] điển hình” – Lika nghĩ: “khiếp” – nàng nhớ lại vẻ sửng sốt của mình lúc đứng trước tủ lạnh: “trông kìa cái gì thế nhỉ - cần nhìn lại xem… và con cá măng này… với các chân như chân chó…”

     Lika nhún chân nhảy nhẹ và còn kịp nhận thấy ở đâu đó bên hông một cái bụng phệ màu cà phê của con chó lùn nhét trong túi áo. Nheo mắt lại nàng thực hiện động tác nhảy “chim én” rồi sau khi hé mở một mắt ra nàng chớp mắt sợ hãi – ngay trước mũi nàng là khuỷu chân của một con châu chấu to đùng; mở mắt thứ hai – và lướt nhìn xuống dưới dọc theo cái cổ cong như cổ thiên nga ánh mắt rơi vào trong bóng tối sâu thẳm của cái hang bằng tơ lụa. Lika lắc đầu thật mạnh và sau khi thấy chỏm đuôi con rồng nàng chăm chú nhìn bãi cỏ đầy ánh sáng ở đó nàng lại bắt gặp cô gái đang khom người với chiếc áo kimono lướt thướt vắt qua bên hông…

     Lika lại xoay người để tìm cái đầu con rồng sau khi đã nhìn thấy nó ở đâu đó phía sau lưng – nhưng chỉ là cái mõm buồn hiu như mõm chó sói làm cho Lika chán ngán. Nàng cảm thấy buồn và cô đơn vì phải đến trường ngay lúc này…

     “Cuộc sống là thế này ư? Nề nếp như thế này ư?” – nàng chìm đắm trong nghĩ ngợi u buồn: “Những người khác thì sống vui vẻ và thú vị còn mình thì…”  - Lika thấy cay cay nơi sống mũi và ngưa ngứa trong cổ họng khi nghĩ đến hạnh phúc của người khác. Ông hàng xóm có một con chó đáng yêu với chiếc huy chương đeo trên cổ còn vợ ông ta có một con chó lùn bà ta vừa hôn con chó vừa thì thầm “Niềm hạnh phúc của tôi”. Những ví dụ khác về hạnh phúc không thể nhớ hết và Lika nghĩ rằng cặp mắt đỏ của mình sẽ không đỏ mãi đến khi mẹ về để minh chứng cho việc nàng có lý do để đi học muộn.

     “Sắp thi đến nơi rồi” – Lika đưa mắt nhìn xuống sống mũi rồi lại nhìn vào gương: “Làm thế nào đây? Có thể đi đến trường... hoặc... tốt nhất là ngủ một giấc và nằm mơ…” Lika tưởng tượng niềm hân hoan trên mặt mình và hình dung thấy tòa lâu đài trên hòn đảo nhà hàng thủy tọa màu hồng và một hoàng tử đẹp trai đang ngồi ăn cốc kem nhiều màu cùng nàng: “Nhưng rồi bỗng chen vào một giấc mơ kinh hoàng đại loại kiểu như… con rồng kỳ dị này…”

     “Tớ - bình thường thôi mà” – con rồng nói tỉnh bơ – “có thể nói không có gì bình thường hơn: tớ - một mẫu đặc trưng của rồng Trung quốc có thể nói là lý tường còn bạn cô bé kia bạn hãy nhìn xem bạn giống ai…”

     Lika nhìn vào gương và chẳng hiểu thế nào. Thực ra thì nàng giống ai? Mọi người bảo giống bố. Bố có cặp lông này rậm râu rậm và Lika đã thử hình dung mình có râu và nàng thấy thế nào cũng được râu thì râu… “Nếu con rồng là lý tưởng. thì mình… trông rất kỳ dị dù có râu hay không râu -  như vậy mình cũng đáng để vẽ lên các tấm áo khoác cho những người thích mặc áo thêu hình rồng.”

     “Cho hỏi một câu” – Lika lịch thiệp hỏi con rồng – vợ bác[2] có mặc áo khoác trong nhà không?”

     “Vợ chúng tôi?” – con rồng ngạc nhiên hỏi – “theo bạn ở đây có bao nhiêu con rồng mà bạn dùng đại từ số nhiều? Bạn không thấy là tôi chỉ có một mình đây sao?”

     “Nhưng tôi muốn là người lịch thiệp: gọi người lớn bằng Bác”

     “Tôi chẳng phải người lớn và cũng không phải trẻ con. Tôi không chui ra từ quả trứng không bay đến tận trung tâm Dniepr và cũng không đổ vào biển Caspia – trong đầu bạn toàn những điều vớ vẩn. Tôi hy vọng rằng bây giờ bạn biết rõ dù chỉ một chút thôi rằng tôi là một con rồng Trung quốc bình thường một con rồng khá lý tưởng chứ chẳng phải là khuỷu chân con châu chấu hay chân chó. Bất kỳ cô gái nào cũng cần phải biết được cái gì là bình thường.”

     “Ôi mình mong sao được là một cô gái bình thường… hiểu về mình một cách bình thường…” – Lika hét lên nàng thấy cái gương như sôi lên và sùng sục bốc hơi hệt như nước trong nồi trước khi mẹ bỏ mì sợi vào. Nói đúng hơn… không phải… ngắn gọn hơn giống như bong bóng xà phòng trong đĩa khi đặt vào đó một cái ống và bắt đầu thổi nhẹ. Tấm gương bốc hơi thành những bọt khí và những quả cầu sặc sỡ này bay khắp phòng rồi một quả cầu rơi xuống chiếc thảm con và nổ tan…

     Cái gương hỏi khoái trá: “Thế nào bạn thích chứ? Không đến nổi nào phải không? Tôi biết làm nhiều thứ nữa nhưng căn phòng của bạn quá hẹp và… hơn nữa thế là vừa phải – và trông bạn như một con ngốc” – cái gương im lặng một lát rồi lại nhìn lơ láo: “Thế nào bạn muốn xem nữa chứ? Tiếp tục nhé? Dường như bạn muốn biết cái gì đó về bản thân bạn?  Nào bạn hỏi đi hoặc chúng ta chơi trò im lặng?” – cái gương hỏi bằng giọng của trưởng phòng giáo vụ: “Nhưng đừng có bổ nhào vì ngất xỉu nhé – tôi không thích thế đâu. Tôi không thể chịu đựng được khi thấy những người động kinh. Có lần một người như thế ném vào tôi một cái bình rồi sau đó hắn ta bò ra sàn thu nhặt những mảnh vỡ. Khổ thay một mảnh vỡ văng vào mắt hắn hắn hét toáng lên và bảo với mọi người rằng tôi là một cái gương lồi ha-ha – thấy chưa?”

     Lika chăm chú nhìn và tưởng như thấy hàng ngàn chiếc gương và tất cả đang thu vào vô số những bức tranh sinh động. Nó giống như cơn mưa quất vào mặt mỗi hạt mưa như một  màn hình lấp lánh. Có cái gì đó quen quen bất ngờ chạm vào Lika… Kia kìa… vừa xuất hiện cô gái chân trần mặc chiếc áo kimono của mẹ và kia cũng chính cô ta … nhưng chỉ là một đứa trẻ con bên cạnh là ông bố… đang vân vê bộ râu… và bà mẹ… đã đến và đang đánh son môi… bà đang lấy các thỏi son mỉm cười   sửa lại cái cặp tóc cho Lika bé bỏng… Còn kia là người đàn bà trẻ trông giống Lika đang bế trên tay một em bé…

     “Ôi” – Lika hét to – “chiếc gương thân mến đừng vội… dừng lại nào… tôi chưa kịp nhìn… ở đó… ai đang bế em bé thế nhỉ?”

     “Tất nhiên đó là bạn chứ ai nữa. Tất cả những người đó – đều là bạn bạn bạn… Nhưng tôi có vội chút nào đâu – tôi không bao giờ vội vả bạn hãy nhớ rằng: ở đó tôi chẳng dùng cái đồng hồ nào hết dù là đồng hồ lên dây nói đúng hơn - đồng hồ dây cót. Tôi luôn luôn đứng một chỗ. Bạn thì lúc nào cũng bận tíu tít: lúc thì chạy băm bổ không bình thường chút nào lúc thì đứng im như cây cột bởi vậy thời gian đối với bạn – lúc thì kéo dài bất tận lúc thì mất đi vô ích – đôi lúc bạn giết chết thời gian. Sau đó bạn sẽ khắc phục như thế nào? Còn tôi chỉ diễn đạt như thế này – tôi thì thế nào cũng xong: một phút hay là mãi mãi. Tất nhiên là nếu ném một cái bình vào tôi… hoặc tôi không được lau chùi thì tôi… đơn giản là tôi không muốn thế - tôi không thể tồn tại…” – cái gương nhớ lại chuyện cũ và mờ dần đi...

     Lika nhìn về phía cái tủ và sau khi cầm lấy cái khăn mềm nhất nàng bắt tay lau chùi cái gương cho đến khi nó sáng lên và không còn lỗ chỗ những bụi nước trong đó xuất hiện những con người và những đồ vật quen biết và xa lạ đối với nàng. Nhiều thứ trong số đó chỉ nhìn thấy được một phần: cánh tay mép váy. Thường thì chúng chỉ có thể được nhận ra qua hình dáng mờ mờ và Lika biết rằng những hình phản chiếu này chỉ xuất hiện trong căn phòng tối. Nhưng hình như những hình ảnh không bao giờ lặp lại và Lika bỗng thấy tiếc vì nàng không kịp xem những thứ xuất hiện ra trước mặt.

     “Ôi tiếc quá gương ơi dừng lại nào tôi cần suy nghĩ tôi không thể chịu được nữa – không kịp hiểu những gì nhìn thấy… và như vậy tôi chẳng biết gì cả” – nàng van xin.

     “Đó là do bạn tự “dừng lại”  - đừng quan sát một cách thiếu thông minh như thế nữa! Ở trường người ta dạy bạn cái gì? Thậm chí bạn không biết sử dụng ngay cả đôi mắt của mình – nhìn mọi cái thiếu chọn lọc và vì thế chẳng thấy thứ gì.  Nhìn và thấy – hai việc chẳng giống nhau đâu: để thấy được thì cần động não. Tôi là cái gương chứ không phải là một chiếc ti vi – không thể chỉ nhìn vào tôi mà phải thấy – và không chỉ thấy cái gì mà thấy chính mình… Ai nhìn? Bạn nhìn? Như vậy bạn sẽ thấy chính bạn… Học học – học nhiều thứ nhưng thiếu thông minh!” – cái gương thét lên vì tức giận.

     Lika nhắm mắt lại: “Thế đấy” – nàng nghĩ – “Thế đấy thì ra là thế đấy”. Sau đó nàng nhắm chặt mắt hơn và nghĩ rằng cần phải suy tư cho tốt: “Cho tốt hơn” – Lika nghĩ – “Tốt rất tốt nếu biết suy tư cho tốt hơn…” Lika chợt hoàn hồn vì lạnh và lại thấy mình đứng cạnh cái tủ lạnh để mở.

     “Đúng rồi cần ăn cái gì đó ngọt ngọt – bộ não cần có đường hoặc tốt hơn nữa là mứt hoặc kem tốt nhất là ngủ một giấc suy tư mãi mệt lắm rồi. Nếu nằm mơ được thì tốt: nhà hàng thủy tọa màu hồng chàng hoàng tử… và mình nói với chàng rằng ở nhà em có chiếc gương thần còn chàng thì hỏi lại lúc đó em mê ngủ à?”…

     Lika không nhận ra là mình đã ăn hết thỏi socola và nàng đến gần cái gương để kiểm tra lại xem biết đâu mọi việc như mình tưởng tượng biết đâu chỉ là ORZ. Thật là tốt nếu không phải suy nghĩ thêm cứ mặc kệ những việc đã xảy ra   không kể lại với mẹ… Chà mọi việc đã được xếp đặt đâu vào đấy: mọi người đều tiếc vò đầu bứt trán mang trà và quả đũm hương ra… Tiếc quá - cái gương lại sáng và  lấp lánh hơn xưa – hệt như cây thông ngày tết… Lika cố tìm dù chỉ một chút hình phản chiếu cũ nhưng nàng chỉ thấy những hình ảnh mới khác xa không phải chỉ khác về chủ đề mà cả những cái đập vào mắt…

     “Tất cả những hình ảnh đó đều là hình ảnh bạn bạn bạn – chính bạn luôn luôn thay đổi và thay đổi. Vâng – đúng thế… Đấy bạn đã hiểu thêm điều gì mới chưa? Về tôi… về con rồng về bản thân – và… bạn đã thay đổi - còn giờ đây bạn đã thay đổi ít nhiều - bạn nhìn khác đi… thấy khác đi… Nhưng tôi chẳng tác động gì đến việc đó… tất cả là do bạn… chính bạn…”

     “Gương hãy làm ơn tôi muốn… tôi cần nhìn thấy mình ngay bây giờ - tại thời điểm này – một lần thôi gương hãy làm ơn… trong cái gương bình thường” – và ngay trong khoảnh khắc đó từ trong gương một cô gái thất thần đứng nhìn Lika.

     “Tôi thấy khó chịu quá” – Lika thì thầm: “tôi có cảm giác như bị người ta ném một cái bình vào người và mình bị vỡ ra hàng nghìn mảnh Thôi đủ rồi với tôi thế là đủ mẹ sắp về ngay bây giờ…” – Lika cởi áo kimono ra treo lên mắc áo và cố gắng không nhìn vào gương nàng khoác lên người chiếc váy mặc trong nhà  màu huyết dụ chải tóc nhẩm hát một bài vui nhộn đôi lúc lại nhảy lò cò một chân nghiêng đầu nhìn vào gương khi thấy trong đó những vết lốm đốm màu huyết dụ nàng nhớ lại trong đám hạt sáng trong gương  có vô số  những chấm màu huyết dụ và bây giờ nàng mới hiểu được chúng từ đâu ra.

     “Sao mình vẫn cứ suy tư suy tư – chắc là do tác động của thỏi socola” – Lika buồn bã giải thích cho những suy tư của mình – “mình nghĩ ra rồi… mình hiểu ra rồi… cái gì đó… mình thấy… hoàn toàn khác… và thật đáng buồn… về những điều mình vừa nghĩ ra? Và những cái đó người con gái bình thường có cần suy tư không nhỉ?”

                                                       *

                                                      *  *

     Có tiếng chuông ở cửa trước và Lika mừng quýnh chạy ra mở cửa. Bà mẹ mang theo nhiều vết tuyết trắng trên người và trong túi xách của bà lổn nhổn những thứ gì đó đầy hấp dẫn.

     “Đây Livuska cầm hộ mẹ cái này – để trên bàn cái này – cho vào tủ lạnh… Còn cái môn sinh học của con thế nào rồi?”

     “Mẹ ơi mẹ đang nghĩ về điều gì?”

     Bị hỏi bất ngờ bà mẹ ngập ngừng và đưa tay sờ trán con gái: “Con hỏi gì Likuska?”

     Mẹ à ” – Lika mạnh dạn nói tiếp: “con bị vỡ tung ra thành hàng ngàn mảnh và không phải chỉ mình con cả con rồng cả mẹ cả bố - mẹ có bao giờ nghĩ về việc này chưa? Chúng ta có phải là những người bình thường không? Con có phải là một đứa con gái bình thường không?”

     “Gượm đã nào Lika trước khi con hỏi mẹ tin rằng đúng là như thế nhưng bây giờ… gượm đã con đã đến trường chứ? Con đánh vỡ cái gì ở đấy à?”

     “Không đâu ạ - Lika thở dài – và hôm nay con chưa đến trường con cũng không đánh vỡ cái gì cả   nhưng con có bị tâm thần không khi ném bình hoa vào cái gương?”

     “Ra thế bà mẹ nói mẹ hiểu rồi hôm nay con không đến trường vì ngủ dậy muộn rồi sau đó ngồi liền ba giờ trước gương và chắc là đã mặc cái áo kimono của mẹ và… bây giờ muốn biết mẹ nghĩ gì về việc đó phải không?”

     “Ôi mẹ này mẹ tưởng thế thôi nhưng thực ra việc này… phức tạp hơn nhiều và đáng buồn hơn…”

     Bà mẹ vung tay ngạc nhiên: “Cái mẹ cần làm bây giờ là cốc vào trán con khi đó con sẽ hờn dỗi và mẹ sẽ bảo con cảm thấy thế thôi nhưng thực ra mọi việc phức tạp hơn và đáng buồn hơn nhiều… Con chưa ăn bánh mì – chúng ta sẽ dùng bữa tối. Bố sắp về rồi và mẹ nghĩ rằng một đứa con gái bình thường là phải biết lo cho bữa tối của gia đình lo cho bữa ăn của bố mẹ đang mệt và đói lo cho kỳ thi sắp đến chân rồi.”

     “Được thôi mẹ ạ con cố gắng làm một đứa con gái ngoan” – Lika nói gọn lỏn và bà mẹ hoài nghi nhìn con: “con sẽ suy nghĩ về môn sinh học và về việc cần lo bữa ăn cho bố mẹ đang đói bụng…” – như người bị mộng du Lika bước  đi mắt chẳng nhìn vào đâu và hai tay đưa ra phía trước: “con phải thi môn sinh học đến nơi rồi” – Lika ngấm nguýt mắt: “bố mẹ thì đói bụng đang chờ đứa con gái bình thường…”

     “Đủ rồi – đủ rồi – đủ rồi tao mệt lắm rồi” – bà mẹ nói và đi vào buồng tắm: “một cái nhà thương điên… mọi thứ đều bất thường… hết ở chỗ làm việc… đến ở nhà… tao mệt lắm rồi… suốt cả ngày… tao đã dặn mày đừng động đến cái áo khoác…” trong buồng tắm nước chảy ào ào và Lika bỗng thấy thương mẹ quá. Nàng hoàn toàn không muốn làm mẹ giận – đúng là nàng đang lo cho bữa tối và cho kỳ thi nhưng kết quả thành ra nàng chọc tức mẹ…

     Hối hận việc mình gây ra Lika vội vả dọn bàn ăn. “Ôi” – trong đầu Lika phấn chấn – “ôi mẹ sẽ quay ra và nhìn thấy mọi thứ đâu vào đấy rồi bố gọi điện bố vào nhà và bảo: “Chà bố đói bụng quá ái chà chà bữa tối tuyệt quá! Còn mẹ thì bảo: “Đây là Likuska chăm lo bữa ăn cho bố mẹ…”

 *

    “Cái gì thế này?” – Lika nghe thấy tiếng mẹ vọng ra: “mày làm cái gì thế này định hại mẹ à?” – và Lika sau khi hoàn hồn thấy mình đứng cạnh bàn trên đó bày la liệt hai đĩa thịt gà ướp lạnh một nồi súp gói macgarin một túi khoai tây một ổ bánh mì trắng dang dở ngoài ra Lika còn bày 5 quả trứng ở nhiều phía.

     “Khiếp qua” - Lika và bà mẹ cùng đồng thanh rồi đưa mắt nhìn nhau.

     “Mày làm mẹ vỡ cả tim” – Bà mẹ nói bi thương.

     “Tung tóe ra hết” – Lika nói tiếp: “Ôi con có muốn thế đâu mẹ!” – nàng kêu lên: “Con thề đấy không hiểu vì sao mọi thứ cứ va vào nhau… một cách tình cờ: cái gương với con con với mẹ bình hoa với cái gương”.

     “Thôi đi” – bà mẹ nói: “tao chịu hết nổi – tao không thể hiểu được cái gì đã xảy ra. Tao thì làm việc – làm việc sau đó vội vã ra xe sau đó về nhà còn mày thì nói với mẹ rằng mày bỏ học ở nhà mặc cái áo khoác của tao rồi lại ăn cái bánh mì lôi mọi thứ trong tủ lạnh bày ra trên bàn… và những quả trứng suýt nữa thì cũng vỡ ra thành hàng ngàn mảnh… ôi…”

     “Mẹ con chưa nói hết vì sao con bỏ giờ học.”

     “Vậy mày có đến trường chứ?

     “Không ạ”

     “Làm sao tao biết đươc à?”

     “Chắc mẹ đoán thế…”

     “Nhưng tại sao?”

     “Tại vì con đã hỏi mẹ về việc mẹ nghĩ gì do đó mẹ cố đoán xem… và mẹ đã đoán ra…”

     Có tiếng cửa mở ngoài hành lang. “Bố về rồi đây” – giọng bố vang vang: “Ai ở trong nhà gỗ thế?”

      “Anh nghĩ đó là ai? – mẹ hỏi giọng buồn bực.

     “Có việc gì vậy? Đã xảy ra chuyện gì? Cái tủ lạnh bị làm sao à? Hỏng rồi à? – ông bố bước nhanh quanh bàn.

     “Tan nát hết” – bà mẹ nói: “lúc nào cũng thế: cái bình làm tan nát con rồng Lika làm tan nát cái tủ lạnh ông làm tan nát đời tôi còn tôi làm tan nát bữa tối… ông bố tội nghiệp…”

     “Lika” - người bố nói giọng bực bội –“con trốn học à?”

     “Bố sao bố nghĩ vậy?”

     “Thế bố còn nghĩ cái gì nào?”

     “Thế không có gì khác hơn hay sao? – Lika ngạc nhiên: “Lần cuối cùng con trốn học đã xảy ra cách đây hai năm. Bố làm sao thế từ đó đến nay bố vẫn nghĩ mãi về việc này à?”

     “Thế hôm nay con có đến trường không?”

     “Không ạ.”

     “Thế là hết bố mệt lắm rồi… bố làm việc rồi làm việc lên xe rồi lên xe con gái thì trốn học bữa tối thì chẳng có tủ lạnh thì hỏng và ai đó đã lấy mất cái bao đựng kính của bố. Ai trong cái nhà kinh tởm này làm hỏng mọi thứ? Đã hai tuần nay bố không có bao đựng kính. Việc này hết chịu nổi. Bố không thể chịu đựng thêm nữa – bố mệt mỏi rồi! Cái bánh mì này của ai? Bố sẽ ăn. Hết.” ông bố đi ra ngoài và nằm lặng im trên chiếc di văng.

      “Thôi được rồi – bà mẹ nói – bình tĩnh đi. Lẽ ra mẹ không nên nói với con những câu như “đấm vào mặt”… - vì cái chuyện bữa ăn tối. Không sao thời gian sẽ chữa lành tất cả. Nhiều việc còn tệ hại hơn: ở tù hoặc hết tiền. Mẹ cũng có lần trốn học. Mọi cái đều có thể xảy ra. Mẹ sẽ viết giấy cho giáo viên chủ nhiệm rằng con không thể đến lớp vì công việc gia đình và đến chủ nhật này chúng ta sẽ đi xem xiếc. Bố mệt rồi mẹ cũng mệt mẹ chỉ nhắc một điều Likuska này đừng bao giờ lấy cái áo khoác của mẹ thế thôi hết hết – vứt hết mọi chuyện và quên đi. Lại đây con gái của mẹ mẹ sửa cho con cái cặp tóc rồi đi học bài đi mẹ đã nghỉ ngơi được một lát rồi và bây giờ mẹ sẽ đi chuẩn bị bữa ăn tối.”

     “Mẹ…”

      “Đi đi Likuska mọi việc sẽ êm đẹp…

                                                    *

                                                 *    *

     Lika ngồi vào bàn học và mở sách sinh học ra đúng trang đã đánh dấu. Đây rồi loài bò sát… Xem nào nó đây: thằn lằn rắn… không có loại rồng nào đặc biệt là rồng Trung quốc và không có những cái gương biết nói.

     “Vâng mình làm bạn mê ngủ trong nhà thủy tọa màu hồng” – có tiếng cười hihi phía sau lưng.

     Lika lấy hai tay bịt tai lại và bắt đầu đọc lẩm nhẩm: “Rắn độc là rắn độc còn rắn không độc thì không độc. Có những loài rắn rất độc…”

     “Và không độc lắm… như mình đây – những con rắn lục” – có tiếng nói vui vẻ sau lưng.

     “Nào sao cứ bám theo tôi mãi thế” – Lika quay lại nhìn: “Bạn toàn mang đến những chuyện xúi quẩy.”

     “Chẳng lẽ vậy sao mình nghĩ ra chuyện con rồng và mình chén nửa  cái bánh mì à? Tất nhiên những cái bạn nhìn thấy trong mình thật không dễ chịu như các hoàng tử ngọt ngào trong cốc kem xiro nhưng bù lại tất cả đều rất thực – như trong cuộc sống. Tất nhiên nếu bạn không muốn những điều thực… hoặc giả bạn đang… môn sinh học đang đến chân thì chẳng còn cách nào nữa – bạn chán ngấy mình…” – có tiếng ngáp dài: “vậy thì… hãy xem tivi cùng với chiếc tủ lạnh… hoặc nhấm nháp các giấc mơ của bạn – với món nho khô…” – giọng nói đã ngừng bặt và Lika thận trọng liếc mắt nhìn: cái gương vẫn bình thường và phản chiếu hình một góc tủ với bình ắc qui.

     Lika lại lẩm nhẩm: “Rắn có loài rất độc”…

     “Và không độc lắm…”  - có tiếng cười khe khẽ đâu đó và like quay nhìn vào cái gương nhưng cái gương không có gì khác nó phản chiếu hình một cô gái đang suy tư đang lắng tai nghe ngóng thăm dò quan sát. Nàng chưa nhìn thấy một Lika như thế bao giờ. Nàng chỉ thấy mình u sầu nũng nịu vội vã khóc cười giận dỗi…

     “Đấy mới đúng là bạn –một cô gái bình thường lúc không  đóng kịch…” – lại vang lên giọng nói quen thuộc hơi buồn buồn.

     “Ai đấy?”

     “Tôi – chính là bạn” – từ trong gương đôi mắt mở to của nàng đang nhìn Lika và trong đôi mắt đó trong chiều sâu của con ngươi dường như che dấu một cô gái khác – một Lika lộn ngược - còn ở nơi xa xăm vô định tưởng như còn… một Lika… và còn… - vô số Lika hình như đã tản mác khắp không gian như những ngôi sao trong vòm đêm và chúng được liên kết lại bởi một tiếng động khẽ khàng êm ái nghe như âm thoa: “Tôi – chính là bạn”.

     “Khiếp quá… điều gì xảy ra với mình thế nhỉ?” – Lika muốn gọi mẹ nhưng rồi nghĩ lại: tốt nhất là cố gằng tìm hiều bản thân mình: “Mới sáng nay thôi mọi việc vẫn bình thường tán chuyện về cái gì đó… về cái gì nhỉ? Không nhớ nữa…”

     “Thế mà còn chưa khiếp à cái việc bạn mất cả giờ để buôn chuyện?” – Một Lika nào đó từ nơi xa góp chuyện: “Đó là cả một tiếng đồng hồ trong cuộc đời của bạn… hay không phải của  bạn? Việc đó đã xảy ra với bạn phải không nào?”

     “Nhưng có thể đó là bạn thì sao? Bởi lẽ bạn cũng chính là tớ phải không nào? Bạn không biết à?” – Lika trả lời và cả hai khúc khích cười giống hệt nhau…

     “Ê!” – Lika nói to: “Có ai đó biết được về cái giờ đó của mình không?”

                                                      *

                                                   *    *

     Bà mẹ nhìn vào trong phòng: “Con hét cái gì thế? Đói bụng à? Ra rửa tay đi – chuẩn bị xong bữa tối rồi.”

    “Chằng lẽ con hét lên vì đói à?” – Lika ngạc nhiên.

     “Còn gì nữa… con không biết là trước đây con vẫn khóc khi đói à? Lúc ba tháng tuổi phải cho con bú bình sữa – đêm đêm con khóc và cả nhà phải dậy cho con ăn.”

     “Nhưng mẹ à từ đó đến nay đã bao nhiêu năm trôi qua… con sắp mười hai tuổi rồi và từ lâu con không còn bú bình sữa”

    “Khiếp thời gian trôi nhanh quá – cứ như chỉ một giờ - mẹ không nhận ra nữa” – bà mẹ ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa ra vào: “Con biết không Lika đôi lúc mẹ cảm thấy dường như mẹ không sống – mẹ ngập trong dòng thác của từng phút từng ngày của tiếng động của những khuôn mặt tất cả giáng xuống người làm mẹ không còn đủ sức để hiểu được và mẹ chỉ kịp để ý sao cho… kịp… và… chính mẹ cũng không biết được mẹ là ai?... mẹ sống… hay không?” -  bà mẹ cười buồn pha chút giễu cợt.

     Lika chưa bao giờ nhìn thấy mẹ như thế… Nàng chỉ thấy mẹ giận dỗi tươi cười dịu dàng và mệt mỏi – vô số hình ảnh mẹ nhưng mẹ như thế này… Nét mặt mẹ lúc này… Mẹ trông giống như… Mona Liza bức tranh Lika đã thấy trong sách… “Chắc đây mới chính là Mẹ… trong khoảnh khắc này… đích thực – không bị phân thân thành hàng ngàn mảnh… Không biết mẹ có tự nhìn thấy bản thân như thế này không nhỉ - có biết được mẹ là ai không nhi?” – Lika suy nghĩ ra và ngẫm ra rằng nàng hiểu được tất cả những Lika của mình – hiểu được tất cả những bản thể của mình tựu trung trong cái ý tưởng này – tất cả Lika hợp chung lại thành Một nhờ đó trong giây lát có thể nhìn thấy NHƯ THẾ có thể nghĩ như thế… Và bây giờ cái khoảnh khắc này và cái điều suy nghĩ này – mãi mãi là của nàng -  cái điều suy nghĩ đúng đắn của Lika nàng sẽ không bao giờ quên…

     “Mẹ này” – Lika nói: “mẹ đẹp thế…”

     Bà mẹ bực mình phẩy tay: “Nào con làm sao thế con hãy nhìn xem thợ họ cắt tóc cho mẹ như thế này – trông mà phát khiếp… Không bao giờ mẹ đến cái hiệu đó nữa – không thể hiểu nổi họ nghĩ gì khi làm hỏng cả mái tóc mẹ… Lika này ra gọi bố vào ăn tối.”

     Đêm đó Lika nằm mơ thấy minh ngồi trên ban công từ đó có thể nhìn thấy một cái hồ qua màn khói giữa cánh rừng cây lúp xúp. Tóc nàng chải theo đường ngôi và để xỏa như tóc của mẹ khi bà từ nhà tắm bước ra còn trên mặt nàng cũng là nụ cười y hệt như của mẹ… Lika tỉnh giấc và vẫn cảm nhận nụ cười đó trên môi và trong lòng mình…

                                                     *

                                                  *    *

     “Hôm nay trông bạn khác quá… sinh nhật của bạn à? Bạn biết không bạn cười rất đặc biệt. Có điều gì thế?” – một cô bạn gái hỏi.

     “Mình chẳng biết… - khó giải thích lắm… Đấy bạn nhìn thấy mình nói chuyện với mình nghĩ rằng mình là Lika rằng bạn đã quen mình từ năm lớp 1 nhưng rồi mọi việc không phải thế: ngay mình còn không nhận ra mình huống hồ là bạn và từ lâu… Và mình cũng không thấy bạn – nhìn nhưng không thấy… và bạn cũng không thấy được chính bản thân bạn – bạn hiểu không?”

     “Không.”

     “Thật đáng buồn điều này khó hiểu… khó giải thích thậm chí cho chính mình… Trước đây cứ tưởng rằng mọi việc rất đơn giản – mới hôm qua mình còn tự hỏi mình về bài kiểm tra môn sinh học nhưng bây giờ việc đó chẳng còn quan trọng mà cái quan trọng là mình không thể giải thích được và do đó mình cảm thấy dày vò… đơn độc… còn bạn có thế không? Lạ thật…”

     “Nhưng điều gì đã xáy ra?”

     “Hôm qua mình ở nhà – không đến trường…”

     “Bỏ học à? – bây giờ thì hiểu rồi…”

     “Mình mặc chiếc áo kimono của mẹ và đứng trước gương nhìn kỹ con rồng thêu trên áo và bỗng con rồng biến hóa thành nhiều mảnh và mình nhìn thấy cái đầu con rồng biến thành đầu con cá măng bàn chân thì thành chân chó khuỷu chân thành chân con châu chấu còn cái bụng là bụng con chó lùn và nếu nhìn những bộ phận này thì hoàn toàn chẳng có con rồng nào hết. Bạn hiểu chứ?”

     “Ừ tất nhiên rồi bạn bỏ học vì mãi soi gương. Thế cái áo kimono của mẹ bạn loại gì?”

     “Áo lụa… Mình có cảm tưởng là trên cái áo này người ta vẽ rất nhiều hình và tất cả những hình ảnh đó khi thì hiện lên khi thì biến mất cử như những hình ảnh trong kính vạn hoa và nếu ta nhìn chúng thì có lúc thấy con rồng có lúc không… Nhưng thực ra thì con rồng – là duy nhất thực sự tồn tại và con rồng cũng không biết rằng ai đó nhìn thấy nó thay vì thấy cả đàn và cả lũ chim và thú… Nó tin rằng người nào xem – thấy được cái thực chất – thì hiểu được đó là con rồng – chứ không phải là bầy chuột…”

     “Còn mẹ bạn thì thế nào?”

     “Gì cơ”

     “Mẹ bạn bảo sao khi biết bạn bỏ học?”

     “Mẹ không biết…”

     “Bạn nói với mẹ là không có tiết học à?”

     “Mẹ thậm chí còn chẳng biết bản thân mình – thực chất mình – nụ cười của mình… Bạn vừa bảo hôm nay mình có nụ cười… đặc biệt à?”

     “Hình như lúc đó thì như thế nhưng giờ không còn nữa - bây giờ mọi thứ ổn cả… Đến giờ vào lớp rồi hôm nay có bài kiểm tra về loài rắn…”

                                                      *

                                                    *   *

     Ameba – cô giáo day môn sinh học – bước vào lớp. Mọi người biết cô là gái quá thì hay mơ mộng ngượng ngùng khi giảng những đề tài về nhân giống và khóc trong những buổi liên hoan bế giảng. Ameba lúc nào cũng lo sợ gặp những chuyện bực mình và vì vậy thường nhìn mọi thứ với vẻ khó chịu mặc dù nó chẳng có hại gì cả cô không bao giờ thù ai không xúc phạm đến ai và nói chung mọi người đều thương cô.

     “Bài kiểm tra” – Ameba nói gắt gỏng và treo lên cái đinh các bảng câu hỏi.

     “Các loài rắn độc” – Lika đọc câu hỏi của mình và cười thầm: “cũng như hôm qua…” Nàng cầm bút và nghĩ ngợi: “Ở cô Ameba cái gì ẩn chứa đằng sau vẻ mơ mộng sau  những cái nhìn bực bội và sau tiếng khóc sụt sịt trong những buổi bế giảng?”

     Vừa cười đăm chiêu Lika vừa nhìn cô giáo. Ánh mắt hai cô trò gặp nhau trong khoảnh khắc và trong đôi mắt xuất hiện các ảo ảnh – nhẹ nhàng như cơn gió thoảng… cơn gió khẽ lay động mái tóc còn chưa khô rồi bay đi thành làn khói trên mặt hồ sau đó mất hút trên các triền núi. Lika tựa nhẹ người lên chiếc ghế bọc nhung hai tay để yên trên bàn rồi nghĩ rằng đã đến lúc cần viết về các loài rắn thời gian đang trôi đi…

      “Một giấc mơ tuyệt vời” – nàng nghe tiếng nói bên cạnh và nhìn thấy Ameba đang cầm viên phấn trên tay nửa nằm nửa ngồi trên các đệm gối của chiếc đi văng êm ái. Ameba với tay cầm cái lọ có mấy bông hồng ngắt một nụ hoa đang hé nở đưa lên sát mặt và nói: “Hoa hồng trồng lâu năm trong vườn… cái lọ này học sinh đã tặng cô trong buổi bế giảng cách đây hai năm – chao ôi! – đẹp quá Lika này em đang mơ thấy cô… Em là một cô gái đễ thương nhưng cần để tâm nhiều hơn đến môn sinh học – năm ngoái cô khó khăn lắm để nâng em lên điểm “tốt”. Ôi Lika này trong giấc mơ em có thể gọi cô là Valeri… Hiện giờ em đang cười một nụ cười  kỳ lạ… và hơn nữa trông nó quen quen thế nào ấy.”

     Lika sửa lại mấy chiếc đệm bọc nhung màu xanh thẩm dưới khuỷu tay và nghĩ rằng đó hoàn toàn không phải là giấc mơ nhưng tốt nhất là không kể lại với cô Ame… Valeri – dù sao thì cũng chẳng có ai hiểu gì đâu… Thậm chí Lika còn tưởng tượng nàng bắt đầu kể về con rồng rồi cô Ameba tỉnh giấc trong Valeri và bắt đầu chứng minh rằng con rồng – chỉ là một giai thoại còn trong thực tế không thể có loài bò sát có cánh… Dừng lại thôi việc này quá đà – ngồi ở đây – trên cái ban công tuyệt đẹp của Mona… Lika… trong giấc mơ thần tiên của Valeri – nghe bài giảng của cô Ameba về việc không có thần tiên nào hết…

     “Chao ôi mình thường chiêm bao thấy giấc mơ này…” – Valeri thì thầm: “nhưng đây là lần đầu tiên thật vậy… Lika à bạn hãy xin lỗi cô giáo về lời nói vụng về thường thì chỗ bạn ngồi là chỗ của các quận chúa hay đúng hơn là của các nữ hầu tước… và chúng mình sẽ ăn món kem nhiều màu.”

     “Mời cô ăn đi” – Lika đưa đến gần cô ly kem có kèm quả đào và nho: “Cô Valari này cô nhìn xem thật kỳ diệu làm sao – chúng ta như được treo lơ lửng giữa bầu trời và mặt đất”…

     “Sao em nói vậy Lika chúng ta đang ngồi trong nhà hàng thủy tọa màu hồng… Chà món kem ngon tuyệt – trong các giấc mơ trước đây cô chưa được thưởng thức… đặc biêt là món này… món quả đào” – cô Valeri vừa nói vừa nhấm nháp miếng đào.

     “Thế đấy” – Lika suy nghĩ: Thậm chí trong các câu chuyện thần tiên cũng không giải thích được những cái nhìn thấy cảm nhận thấu hiểu. Làm thế nào đây?”

     “Đấy anh ấy đang bảo cô: “Valeri này đây là lâu đài của chúng mình trái tim tôi đã thuộc về Cô…” – Lika  nghe và nhìn thấy nét mặt cô Valeri ngời sáng và cử động của cô duyên dáng làm sao: “nhưng giữa chúng ta là một chướng ngại” – nét mặt cô Valeri biểu hiện nổi bi ai: “trưởng phòng giáo vụ các lớp trung học ghen tức với tình yêu của chúng mình nên đ&a

More...

THƠ VỀ MẸ

By Phan Bạch Châu

“Bữa trưa thiên đường” lay động triệu người

Bộ phim ngắn có độ dài chỉ hơn 6 phút này kể về một chàng trai vốn luôn xấc xược và hỗn hào với người mẹ già cả ốm yếu nhưng cần cù làm lụng và rất yêu thuơng cậu.

Rồi một ngày cậu chuẩn bị một bữa ăn thật thịnh soạn và phong phú để cùng ăn với mẹ mình nhưng chỉ còn là bức di ảnh của người mẹ bởi bà đã mất sau một cơn tai biến. Đó là bữa ăn trên thiên đường dành cho bà. Ân hận đau đớn những cảm xúc mãnh liệt và mang đậm tính nhân văn bộ phim ngắn này muốn chuyển tải đến khán giả một thông điệp: "Lời cảm ơn cha mẹ không bao giờ là sớm cả."

Bộ phim ngắn có độ dài chỉ hơn 6 phút này kể về một chàng trai vốn luôn xấc xược và hỗn hào với người mẹ già cả ốm yếu nhưng cần cù làm lụng và rất yêu thuơng cậu.

Rồi một ngày cậu chuẩn bị một bữa ăn thật thịnh soạn và phong phú để cùng ăn với mẹ mình nhưng chỉ còn là bức di ảnh của người mẹ bởi bà đã mất sau một cơn tai biến. Đó là bữa ăn trên thiên đường dành cho bà. Ân hận đau đớn những cảm xúc mãnh liệt và mang đậm tính nhân văn bộ phim ngắn này muốn chuyển tải đến khán giả một thông điệp: "Lời cảm ơn cha mẹ không bao giờ là sớm cả.

Bấm vào đây để xem phim

*** 

Nhân "Ngày của Mẹ" (Chủ nhật thứ hai của tháng Năm) xin post lên đây một số bài thơ về Người Mẹ

 

NGÀY CỦA MẸ

 

               Thơ: Thuận Nghĩa

 

uyên uyên vạn quyển coi như bỏ
lớp lớp nhân tình viết chữ không
một hôm về giữa cánh đồng
thấy con chuồn ớt đậu vồng khoai lang
mới hay cái chốn địa đàng
là nơi bóng Mẹ ven làng hái rau

 

***

 

BÀI THƠ DÂNG MẸ

 

Tặng những ai không còn mẹ

 

Khi nắm đất sau cùng lắp kín mộ sâu

Con trở về nhà một mình trống vắng

Trên ngực con nở đóa hoa hồng trắng

Quỳ trước bàn thờ cam phận mồ côi

Lạy Mẹ một đời tất tả ngược xuôi

Lạy gót chân sạm đen theo nắng gió

Lạy đuôi mắt chân chim lệ đổ

Lạy từng đường nhăn trán Mẹ thêm sâu

 

Lạy tóc bạc phơ trắng cả mái đầu

Lạy đêm từng đêm thức cho con ngủ

Lạy áo sờn vai lạy mưa dầm nắng đổ

Lạy hạt sương trên áo Mẹ hừng đông

 

Lạy đôi tay chai sần vất vả quanh năm

Lạy ngàn âu lo lạy trăm  trăn trở

Lạy ngày bao dung lạy đêm tha thứ

Lạy lời ru êm lạy dòng sữa yêu thương

 

Con quỳ đây lạy Mẹ đến vô cùng

Trong hương khói tìm đâu hình bóng Mẹ

Nửa đoạn đời sau trong miền dâu bể

Vẫn mang nặng hoài hai chữ mồ côi

Những lạy này xin dâng Mẹ Mẹ ơi!

 

***

 

THƠ VỀ MẸ

               Thơ: Hoàng Long

Thuở cỏn con con nằm bên mẹ
Đầu rúc vào lòng con ấm lắm mẹ ơi
Con thương mẹ đêm ngày tần tảo
Thức đêm dài mẹ may áo cho con

Gió đồng nội trưa hè nắng nóng
Mẹ ngồi khom nhổ cỏ một mình
Mưa đêm lạnh mẹ ngồi lo lắng
Lo cho con yên giấc cơn đau

Con vui sướng khi được ôm lưng mẹ
Mỗi lần mẹ về với chị em con
Đem cho con muôn điều hạnh phúc
Mẹ vẫn luôn nghĩ về chúng con

Thuở thiếu thời con không nghe lời mẹ
Để mỗi lần mẹ đánh con đau
Tuổi nhỏ bồng bột chưa biết nghĩ
Giờ lớn khôn con cố học hành

Con sẽ bay cao bay xa mãi
Tìm đến ánh sáng của tương lai
Tìm ra người bạn con mong ước
Giữ mãi hình mẹ ở trong con

Đảm việc nhà lo toan việc nước
Xây gia đình giữ hạnh phúc cho con
Con muốn tìm muốn gặp người bạn đó
Người bạn như mẹ mẹ của con

Xa cha mẹ chúng con lên thành phố
Nhớ tuổi thơ mẹ nhắc con học hành
Mẹ làm lụng chúng con mong giúp mẹ
Nhưng mẹ chỉ cười “học đi con”

Mẹ đã cho con nhiều hạnh phúc
Dạy cho chúng con biết điều hay
Mẹ cũng chăm con từng giấc ngủ
Mỗi lần con về bên mẹ mẹ ơi!

Con muốn ở bên mẹ như thuở bé
Cảm nhận tình thương mẹ dành cho con
Thoải mái từng giờ trong hạnh phúc
Bên mẹ gia đình giấc ngủ ngon.

***

 

NGÀY XƯA CÓ MẸ

                     Thơ: Thanh Nguyên

Khi con biết đòi ăn
Mẹ là người mớm con muỗng cháo
Khi con đòi ngủ
Mẹ là người thức hát ru con
Bầu trời trong mắt con
Ngày một xanh hơn
Là khi tóc mẹ
Ngày thêm sợi bạc

Mẹ có thành hiển nhiên trong trời đất
Như cuộc đời không thể thiếu trong con
Nếu có đi vòng quanh quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn
Vẫn không ai ngoài mẹ

Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên
Mẹ là người đã đặt cho con cái tên riêng
Trước cả khi con bật lên tiếng mẹ

Mẹ là tiếng từ khi bập bẹ
Đến lúc trưởng thành
Con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu
Mẹ có nghĩa là bắt đầu
Cho sự sống tình yêu và hạnh phúc

Mẹ có nghĩa là duy nhất
Một bầu trời một mặt đất một vầng trăng
Mẹ không sống đủ trăm năm
Nhưng đã cho con dư dả nụ cười tiếng hát

Mẹ có nghĩa là ánh sáng
Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim
Mẹ có nghĩa là mãi mãi
Là cho đi không đòi lại bao giờ

Nhưng có một lần mẹ không ngăn con khóc
Mẹ không thể nào lau nước mắt cho con
Là khi mẹ không còn
Hoa hồng đỏ từ đây hóa trắng

Cổ tích thường khi bắt đầu
Xưa có một vị vua hay một nàng công chúa
Nhưng cổ tích con
Bắt đầu từ ngày xưa có mẹ

 

***

 

BÀI THƠ DÂNG MẸ

                  Thơ: Sương Mai

Chiều nhung nhớ mây buồn giăng mắc
Vọng quê nghèo ruột thắt từng cơn
Thương về bóng mẹ cô đơn
Chiều chiều tựa cửa mong con mỏi mòn

Ngày xưa ấy con còn nhỏ bé
Chưa bao giờ xa mẹ tấc gang
Nay con cách trở quan san
Hướng về quê mẹ đôi hàng lệ rơi

Con xa mẹ một đời thương nhớ
Bóng mẹ già mình hạc xương mai
Ngày qua tháng rộng năm dài
Mong con mẹ những u hoài ngóng trông

Quê hương đợi ngày về chưa thấy
Để mẹ buồn lau sậy xót xa
Mẹ ơi nước mắt chan hòa
Lời ru của mẹ ngân nga một đời

Con buồn nhớ mẹ mẹ ơi!

 

***

 

 

ÐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI

                                      Thơ : Trần Trung Ðạo

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm mẹ nhỉ mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Hôm ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Con đi góp lá ngàn phương
Đốt lên cho đời tan khói sương
Con đi xin mẹ hãy chờ
Ngậm ngùi con dấu trong thơ

Đau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ
Con đi xin mẹ hãy chờ
Ngậm ngùi con dấu trong thơ

Nghe tiếng me như tiếng nghẹn ngào
Tiếng người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao với
Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Nghe tiếng me ơi bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà con đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười

 

***

NGỒI BUỒN NHỚ MẸ TA XƯA

 

                            Thơ: Nguyễn Duy

Bần thần hương huệ thơm đêm
Khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
Chân nhang lấm láp tro tàn
Xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào

Mẹ ta không có yếm đào
Nón mê thay nón quai thao đội đầu
rối ren tay bí tay bầu
váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa

Cái cò… sung chát đào chua
Câu ca mẹ hát gió đưa về trời
Ta đi trọn kiếp con người
Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru

Bao giờ cho tới mùa thu
Trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
Bao giờ cho tới tháng năm
mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao

Ngân hà chảy ngược lên cao
quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm…
bờ ao đom đóm chập chờn
trong leo lẻo những vui buồn xa xôi

Mẹ ru cái lẽ ở đời
sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
bà ru mẹ… mẹ ru con
liệu mai sau các con còn nhớ không

Nhìn về quê mẹ xa xăm
Lòng ta - chỗ ướt mẹ nằm đêm mưa
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương
 

 

***

 

Thơ: Sưu tầm

 

Nếu ai hỏi – con sẽ nói về mẹ
Người mẹ hiền vĩ đại của con
Suốt một đời mẹ tần tảo hy sinh
Với niềm tin tương lai con rạng rỡ.

Mẹ dạy con từ lời ăn tiếng nói
Cách cúi chào một dạ hai thưa
Mẹ dạy con may vá thêu thùa
Dạy đánh cờ dạy cả làm thơ.

Có những lúc con cứng đầu khó bảo
Mẹ nhẹ nhàng phân tích đúng sai
“Con - chị cả phải là gương sáng
Để các em theo đó mà làm”.

Đậu đại học con rời làng quê nhỏ
Tiễn con đi hôm ấy trời mưa
Đường lầy lội hòa cùng nước mắt mẹ
Con ba lô giọt nước mắt ngắn dài
Mẹ quay đầu vẫy tay dần xa khuất
Vành xe lăn con tiếng nấc nghẹn ngào
Khung cửa kính dáng mẹ gầy trong vạt nắng ban mai.
  

***

 

MẸ ỐM

 

Thơ: Trần Đăng Khoa

Mọi hôm mẹ thích vui chơi
Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu
Lá trầu khô giữa cơi trầu
Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay
Cánh màn khép lỏng cả ngày
Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa
Nắng mưa từ những ngày xưa
Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan
Khắp người đau buốt nóng ran
Mẹ ơi ! Cô bác xóm làng đến thăm
Người cho trứng người cho cam
Và anh y sĩ đã mang thuốc vào
Sáng nay trời đổ mưa rào
Nắng trong trái chín ngọt ngào bay hương
Cả đời đi gió đi sương
Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi
Mẹ vui con có quản gì
Ngâm thơ kể chuyện rồi thì múa ca
Rồi con diễn kịch giữa nhà
Một mình con sắm cả ba vai chèo
Vì con mẹ khổ đủ điều
Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn
Con mong mẹ khỏe dần dần
Ngày ăn ngon miệng đêm nằm ngủ say
Rồi ra đọc sách cấy cày
Mẹ là đất nước tháng ngày của con.

 

***

 

MẸ GÀ ẤP TRỨNG THÁNG NĂM

Thơ: Đoàn Thị Lam Luyến



Mẹ gà ấp trứng tháng Năm
Ổ rơm thì nóng chỗ nằm thì sâu
Ngoài kia cỏ biếc một màu
Tiếng chim lích chích đua nhau truyền cành

Mẹ thèm một ngọn cỏ xanh
Mẹ thèm một lúc dạo quanh bên ngoài
Vàng sân màu thóc đang phơi
Ríu ran tiếng bạn nhặt mồi cho con

Mẹ lo từng quả trứng tròn
Lo cho từng chú gà con ra đời
Thương yêu mắt mẹ sáng ngời
Mẹ gà ấp trứng giữa trời tháng Năm

***

 

THƯ CỦA BÀ MẸ GỬI CHO CON
Viết trên tường nhà dưỡng lão

Thuỷ Khởi

 
Con ơi! Khi con còn thơ dại
Mẹ đã mất rất nhiều thời gian
Mẹ dạy con cầm thìa dùng đũa ăn cơm;
Mẹ dạy con buộc dây giày chải tóc lau nước mũi;
Những kỷ niệm về những năm tháng mẹ con mình sống bên nhau
Làm mẹ nhớ thương da diết
Vì thế khi mẹ chóng quên mẹ chậm lời
Con hãy cho mẹ chút thời gian xin con chờ mẹ chút
Cho mẹ suy nghĩ thêm...
Cho dù cuối cùng ngay cả định nói gì
Mẹ cũng quên...

Con ơi! Con quên là mẹ con ta đã tập luyện hàng trăm lần
Con mới thuộc khúc đồng dao đầu đời?
Con nhớ không mỗi ngày mẹ đáp
Những câu ngây ngô hàng trăm câu con hỏi từ đâu?
Nên nếu mẹ lỡ kể lể nhiều lần những câu chuyện móm răng
Ngâm nga những khúc ru con thời con bé
Xin con tha thứ cho mẹ
Xin con cho mẹ chìm trong những hồi ức ấy nhé!
Xin con đáp lời mẹ kể những chuyện vụn vặt trong nhà!

Con ơi! Giờ mẹ thường quên cài nút áo xỏ dây giày
Ăn cơm vãi đầy vạt áo
Chải đầu tay bần bật run
Đừng giục giã mẹ
Xin con nhẫn nại chút và dịu dàng thêm
Mẹ chỉ cần có con ở bên
Mẹ đủ ấm.

Con ơi! Bây giờ mẹ đi chân không vững nhấc không nổi bước
Mẹ xin con nắm tay mẹ
Dìu mẹ chậm thôi
Như năm đó
Mẹ dìu con đi những bước đầu đời.

(Trang Hạ dịch - theo Blog của Trang Hạ)

 

***

LÒNG MẸ

                Thơ: Nguyễn Bính

Gái lớn ai không phải lấy chồng
Can gì mà khóc nín đi không!
Nín đi! mặc áo ra chào họ
Rõ quí con tôi! Các chị trông!


Ương ương dở dở quá đi thôi!
Cô có còn thương đến chúng tôi
Thì đứng lên nào! lau nước mắt
Mình cô làm bận mấy mươi người.

Này áo đồng lầm quần lĩnh tía
Này gương này lược này hoa tai
Muốn gì tôi sắm cho cô đủ
Nào đã thua ai đã kém ai?

Ruộng tôi cày cấy dâu tôi hái
Nuôi dạy em cô tôi đảm đương
Nhà cửa tôi coi nợ tôi giả
Tôi còn mạnh chán khiến cô thương!

Đưa con ra đến cửa buồng thôi
Mẹ phải xa con khổ mấy mươi!
Con ạ! đêm nay mình mẹ khóc
Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi
.

 

***

 

MẸ
(Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ)

Thơ: Đỗ Trung Quân

Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt

Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng

Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay...
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới!

 

***

 

THƠ VỀ MẸ


Tôi muốn dệt những vần thơ về mẹ
Ðể đọc lên cho nước mắt trào rơi
Vì có gì đẹp đẽ nhất trên đời
Thiêng liêng nhất phải chăng là tình mẹ.

Những kỷ niệm xa xưa còn lưu dấu
Chiếc nôi êm tôi ngủ mẹ ngồi đưa
Hồn ca dao phảng phất giấc ban trưa
Mẹ tôi đã ru tôi vào sông núi.

Những miếng khoai tôi ăn tranh phần mẹ
Ðói năm nào ... khổ cực quá mẹ ơi
Mẹ cho con mẹ nhịn mẹ vẫn vui
Giờ nghĩ đến tôi buồn khôn xiết kể.

Tôi đau ốm tôi vướng vòng tù tội
Tôi vượt biên tôi đối diện tử sinh
Hoàn cảnh nào mẹ cũng khổ triền miên
Mẹ ơi mẹ mẹ vì con mẹ khổ.

Nay dâng mẹ mấy vần thơ sầu muộn
Mẹ đi rồi ... kỷ niệm vẫn trong con
Trên thiên đàng con biết chắc mẹ còn
Theo sát bước chân con nơi trần thế.

 

***

ĐÔI ĐŨA MỒ CÔI
            Thơ: Nguyễn Ngọc Hưng

 

Mẹ ơi
Thềm rêu thầm giữ dấu chân
Vách thầm giữ bóng
Chăn thầm giữ hơi
Chiều con mắt lệ đầy vơi
Giọt dài giọt vắn
Mẹ ơi khóc thầm…

Xưa hai đôi đũa một mâm
Giờ hai đôi đũa… con cầm một đôi
Còn một đôi đũa mồ côi
Nghẹn ngào con nuốt cho trôi chén buồn.

***

 

CA DAO VỀ MẸ

 

Bồng bồng con ngủ cho ngoan
Dưới sông cá lội trên ngàn chim bay
Uớc gì mẹ có mười tay

Tay kia bắt cá tay này bắt chim.
Một tay xe chỉ luồn kim
Một tay cấy lúa tay tìm hái rau
Một tay ôm ấp con đau
Một tay vo gạo tay cầu cúng ma
Một tay vung vãi đằng xa
Một tay bếp núc cửa nhà nắng mưa
Một tay quơ củi muối dưa
Một tay vâng lệnh bẩm thưa cúi lòn
Tay này mẹ giữ lấy con
Tay lau nước mắt… mẹ còn thiếu tay


***

MẸ ƠI ĐỜI MẸ

                    Huy Cận

Mẹ ơi đời mẹ khổ nhiều
Trách đời mẹ giận bao nhiêu cho cùng
Mà lòng yêu sống lạ lùng
Mẹ không phút nản thương chồng nuôi con.
"Đắng cay ngậm quả bồ hòn
Ngậm lâu hoá ngọt!" Mẹ còn đùa vui!
Sinh con mẹ đã sinh đời
Sinh ra sự sống mẹ ngồi chán sao?
Quanh năm có nghỉ ngày nào!
Sớm khuya làm lụng người hao mặt gầy.
Rét đông đi cấy đi cày
Nóng hè bãi cát đường lầy đội khoai.
Bấu chân khỏi ngã dốc nhoài
Những chiều gánh nước gặp trời đổ mưa.
Giận thầy mẹ chẳng nói thưa
Vỉa câu chua chát lời thơ truyện Kiều.
Cắn răng bỏ quá trăm điều
Thuỷ chung vẫn một lòng yêu đời này.
Mẹ là tạo hoá tháng ngày
Làm ra ngày tháng sâu dày đời con.

***

 

MẸ CỦA ANH

 

                    Thơ: Xuân Quỳnh

Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong.


Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu anh đen


Đâu con dốc nắng đường quen
Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần
Thương anh thương cả bước chân
Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao.


Lời ru mẹ hát thuở nào
Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh
Nào là hoa bưởi hoa chanh
Nào câu quan họ mái đình cây đa


Xin đừng bắt chước câu ca
Đi về dối mẹ để mà yêu nhau
Mẹ không ghét bỏ em đâu
Yêu anh em đã là dâu trong nhà


Em xin hát tiếp lời ca
Ru anh sau nỗi âu lo nhọc nhằn
Hát tình yêu của chúng mình
Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng


Giữa ngàn hoa cỏ núi sông
Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ
Chắc chiu từ những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.

 

***

 

TRƯỚC MẸ
Thơ Đinh Lăng

Tuổi thơ mê mải rong chơi
Giật mình... vẳng tiếng ru hời bên nôi
Luỹ tre xanh ngút một thời
Ngập ngừng tay vẫy dạ bời bời mong
Mẹ ơi ! Thương nhớ ngập lòng
Tuổi thơ con hoá dòng sông dại khờ
Trôi hoài qua những bến mê
Nửa đêm tỉnh giấc con về về thôi !

Mẹ cho con cả cuộc đời
Cho con trang sách làm người hôm nay
Cánh chim bạt gió ngàn mây
Khoảng trời lòng mẹ con bay bay hoài !

(Trích từ "Dòng sông về muộn
Nxb Văn nghệ Tp.HCM 2004)

         

***

TẠI SAO PHỤ NỮ HAY KHÓC?


Một cậu bé hỏi mẹ:
- Tại sao mẹ lại khóc?
Người mẹ đáp:
- Vì mẹ là một phụ nữ.
- Con không hiểu - cậu bé thốt lên
Người mẹ ôm chặt con và âu yếm:
- Con không bao giờ hiểu được nhưng nó là như thế đấy...
Thời gian trôi đi cậu bé lại hỏi cha:
- Sao mẹ lại khóc hả cha?
Cậu bé lớn dần lên và khi trở thành một người đàn ông anh vẫn thường tự hỏi: "Tại sao phụ nữ lại khóc?".

Cuối cùng anh tìm đến một nhà hiền triết. Nghe hỏi nhà hiến triết ôn tồn nói: "Khi Thượng đế tạo ra phụ nữ người phải làm cho họ thật đặc sắc.

Người làm cho đôi vai họ cứng cáp để che chở được cả thế giới đôi tay họ mát lành để che chở sự yêu thương và người cho họ một sức mạnh tiềm ẩn để mang nặng đẻ đau.
Người cho họ một sự dũng cảm để nuôi dưỡng và chăm sóc gia đình người thân bạn bè ngay cả trong lúc mọi người dường như buông trôi và dù có lúc nhọc nhằn đến mấy đi nữa họ không bao giờ than thở...Người cho họ tình cảm để họ yêu thươngcon cái ở mọi nơi trên đời ngay cả trong lúc con cái họ gây cho họ đau khổ.

Người cho họ sức mạnh để chăm sóc người chồng của họ tránh vấp ngã vì người tạo dựng họ từ những xương sườn của người đàn ông để bảo vệ trái tim anh ta...Người cho họ sự khôn ngoan để biết rằng một người chồng tốt sẽ không bao giờ làm tổn thương vợ mình hiểu rõ sự chịu đựng của người phụ nữ và cô ta luôn thấp thoáng sau mỗi thành công của người chồng.

Để làm được những việc nhọc nhằn đó người cũng đã cho họ giọt nước mắt để rơi để họ sử dụng bất cứ lúc nào và đấy là điểm yếu duy nhất của họ. Khi con thấy họ khóc hãy nói với họ con yêu họ biết bao và nếu họ vẫn khóc con hãy làm trái tim họ được bình yên".

 

More...

TRÁI TIM BỖNG CÓ VẤN ĐỀ

By Phan Bạch Châu


          Trái tim tự dưng bỗng có vấn đề phải nhờ các bác sĩ can thiệp ngay để cứu lấy nó.
          Sáng thứ 7 26/3 ngủ dậy sức khỏe vẫn bình thuờng. 10 giờ đến siêu thị Big C mua ít thức ăn để chuẩn bị sẵn cho con cháu về thăm ông bà tối thứ 7 và ngày chủ nhật như thường lệ.
          Tầm 10h30 sau khi đã chất đầy giỏ những thứ cần thiết thì thấy ngực đau râm ran. Đứng thở một chốc vẫn không hết đau. Vội ra quầy thanh toán tiền rồi bắt xe về nhà.
          Ngồi trên xe mở ví lấy một viên Adalat ngậm vào mồm theo lời dặn của bác sĩ "vợ" và bạn bè. Vẫn không hết đau. Về đến nhà lục tủ tìm viên An Cung Hoàn để uống lại không tìm ra. Đành gọi điện hỏi vợ.
          Vợ nghe mô tả  bệnh vội ra taxi về ngay.
          Sau một hồi tham vấn qua điện thoại với con gái và các đồng nghiệp ngành y quyết định phải đưa ngay đến Viện tim mạch Hà Nội để cấp cứu.
          Vào viện các bác sĩ khẩn trương làm các xét nghiệm máu siêu âm tim...  Kết quả chụp động mạch vành như hình dưới đây. Cả mấy nhánh động mạch đều tổn thương trong đó động mạch liên thất trước (LAD) tắc hoàn toàn động mạch mũ (Lcx) tắc 90% động mạch vành phái (RCA) tắc 40%.


          Bác sĩ Phạm Mạnh Hùng và đồng nghiệp quyết định phải can thiệp ngay. Gần 4 giờ bệnh nhân được đưa lên băng ca để vào phòng phẫu thuật. Bác sĩ động viên bệnh nhân cứ bình tĩnh. Bệnh nhân trả lời: bác sĩ cứ yên tâm phẫu thuật tôi vẫn bình tĩnh  chờ xem phẫu thuật. Sau khi làm vệ sinh sát trùng ở khuỷu tay và cả ở bẹn (chắc dự phòng nếu  không luồn ống thông qua động mạch "quay" được thì sẽ sử dụng động mạch đùi).
          Bệnh nhân không phải gây mê gây tê gì. Nằm mở mắt xem các bác sĩ làm việc cảm nhận được dụng cụ nong mạch vành chầm chậm tiến dần theo mạch máu đi từ cổ tay lên đến nách. Sau đó nó chui theo đường nào chẳng biết mặc dù vẫn tỉnh táo.
          Khoảng 1 giờ sau thì ca phẫu thuật kết thúc Hai stent đã được đật vào vị trí trong động mạch LAD: phía trên là stent BMT2.5x25mm tiếp theo là stent Cyphir 2.25 x33mm.

Vị trí 2 stent sau khi đã đật vào đúng chỗ
*
          Công nghệ y học mới thật là hiện đậi. Đưa hai dị vật vào tim mà bệnh nhân chẳng thấy đâu đớn gì.
          Nằm lại ở phòng hậu phẩu một ngày chủ nhật để được theo dõi tích cực. Bệnh nhân đông quá. Phải nằm 3-4 người một giường. Lại thêm người nhà theo để chăm sóc. Tối đến kẻ ho người rên kẻ đi vệ sinh ngay tại giường...
          Tối chủ nhật được bệnh viện ưu ái cho lên nằm ở tấng hai một chiếc giường riêng trong kho thuốc. 
Tại đây sáng thứ hai  GS.TS Nguyễn Lân Việt GĐ Viện Tim Mạch VN lại ưu ái ghé vào thăm khám và dặn dò nhân viên những việc cần làm tiếp theo cho bệnh nhân.

GS.TS Nguyễn Lân Việt - GĐ Viện Tim Mạch VN
*


Tranh thủ lúc GS.TS Nguyễn Lân Việt đang nghe nhịp tim bệnh nhân mở máy ĐT
chụp một tấm hình làm kỷ niệm
*
           Ngày cuối cùng trong Viện lại được chuyển sang nằm ở một căn phóng tươm tất hơn có tủ lạnh phòng vệ sinh riêng máy điều hòa TV.
           Người thân bạn bè kéo đến thăm tấp nập. Cả chú em Phan Bạch Cung nghe tin ông anh ốm cũng bay vội từ Sài Gòn ra. Những người đến thăm cứ tưởng sẽ nhìn thấy lão bệnh nhân này nằm mê man bất động trên giường bệnh với đủ thứ các đường dây điện ống nhựa lủng lẳng trên người.... Tất cả đều bất ngờ thấy bệnh nhân vẫn đi lại chuyện trò như chưa hề có cuộc phẫu thuật con tim. 
           Bệnh nhân nói đùa với mọi người rằng trái tim này không đau mới là chuyện lạ. Bởi lẽ nó quá nhạy cảm trước cái đẹp cứ rung lên bần bật khi bắt gặp những nụ cười duyên dáng những giọng nói dịu dàng những ánh mắt xinh tươi...
        Xuống nhà ra sân đi dạo và chụp mấy tấm hình.

          Công nghệ y học hiện đại thật là kỳ diệu. Có thể can thiệp vào tận trái tim một cách nhẹ nhàng
          Cám ơn các thầy thuốc ở Viện Tim Mạch Việt Nam đã nhanh chóng tiếp thu và ững dụng thành công công nghệ can thiệp tim mạch này
          Cám ơn bác sí Phạm Mạnh Hùng và kíp mỗ.!  
          Tiện đây cũng xin giới thiệu cùng mọi người: bác sĩ Phạm Mạnh Hùng từng được phong tặng danh hiệu NHÂN TÀI ĐẤT VIỆT là một bác sĩ tài ba của Viện Tim Mạch VN.


Bác sĩ Tiến sĩ Phạm Mạnh Hùng - Nhân tài Đất Việt
*


Ca phẫu thuật đang làm việc
*


Bệnh nhân đông quá phải nằm chung giường (Viện chỉ có 120 giường bệnh mà phải chũa trị cho 400 bệnh nhân cùng một lúc)


Người nhà bệnh nhân tá túc ngoài sân
*
          Sáng thứ ba bác sĩ đến kiểm tra lần cuối và thông báo cho ra viện một tháng sau đến kiểm tra lại.
          Về đến nhà bạn bè hàng xóm kéo đến thăm và chúc mừng tai qua nạn khỏi.
          Blogger Nguyễn Như Tước vượt mấy chục cây số về thăm mạng tặng một bó hoa tươi thắm (hình dưới) đầy tình nghĩa bạn bè.



*
          Để mọi người rút kinh nghiệm dưới đấy xin giới thiêu một số thông tin về căn bệnh nhồi máu cơ tim này.

         Trái tim con người không chỉ đơn thuần là một bộ phận hoạt động trong cơ thể con người mà còn tồn tại một trái tim thi ca biết cảm nhận yêu thương. Trái tim là nơi cư ngụ của tâm hồn và cảm xúc.

          Theo ước tính của Tổ chức Y tế thế giới hàng năm có khoảng 16 5 triệu bệnh nhân trên toàn thế giới chết do nguyên bệnh tim mạch mà chủ yếu là do bệnh động mạch vành.

          Tại Việt Nam số người bị mắc bệnh động mạch vành tăng lên nhanh chóng trong nhiều năm trở lại đây. Năm 1997 có 1 2% đến năm 2003 là 12% và năm 2007 con số bệnh nhân bị mắc động mạch vành tăng lên đến 24% một con số đáng báo động.

          Năm 1995 ca động mạch vành đầu tiên được Viện tim mạch - Bệnh viện Bạch Mai chiếu chụp. Năm 1996 ca động mạch vành được tập thể bác sĩ Viện tim mạch “nong” với sự giúp đỡ của các chuyên gia nước ngoài.

           Năm 1997 ca động mạch vành đầu tiên được đặt ống stent tại Viện tim mạch - Bệnh viện Bạch Mai với sự cố gắng của tất cả các bác sĩ trong Phòng thông tim và đặc bệt là sự mạnh dạn của những thế hệ giáo sư bác sĩ đi trước giao việc cho lớp trẻ kế cận để hội nhập nắm bắt được những kĩ thuật tiên tiến.

          Đến cuối những năm 90 đầu năm 2000 biện pháp can thiệp tim mạch được các kíp bác sĩ triển khai thuần thục. Sau đó được ứng dụng đi vào thường quy mang lại những hiệu quả thành công to lớn trong lĩnh vực tim mạch.

          Khi bệnh nhân bị “tắc” động mạch thì bằng các đường chọc rất nhỏ qua đường động mạch đùi hoặc qua đường động mạch “quay” sau đó luồn ống thông đường kính khoảng 2mm luồn lên trên tim để tìm ra chỗ động mạch vành bị hẹp hoặc tắc. Sau đó luồn thiết bị như quả bóng để thông cho động mạch rộng ra hoặc đặt ống stent làm như một khung giá đỡ để cho động mạch vành bị hẹp hay bị tắc được thông suốt.

          Với kĩ thuật này thì tốn rất ít thời gian và mang lại hiệu quả to lớn cho người bệnh. Chẳng hạn người bệnh bị nhồi máu cơ tim cấp thì việc thông động mạch vành đòi hỏi phải chạy đua với thời gian mở thông động mạch vành càng sớm càng tốt thì mới có cơ hội cứu sống người bệnh. Khác với những kĩ thuật thông động mạch vành trước đây là “mổ phanh” hay dùng thuốc tiêu huyết khối có những hạn chế riêng của nó.

          Bên cạnh đó nhờ việc thông động mạch vành như vậy thì các thể loại bệnh trước đây mình không làm gì được ví như bệnh “trên nhồi máu tim cấp” hoặc các thể bệnh động mạch vành khác thì qua việc thông tắc động mạch vành thì ít nhất mình cũng có thể phát hiện và khẳng định có hay không tắc hẹp động mạch vành ở thể trạng ra sao để mình đưa ra phương pháp điều trị tốt nhất.

          Tuy nhiên đây là một biện pháp can thiệp ở trình độ công nghệ cao thì chi phí theo cách tính đơn thuần ở một khía cạnh thì thấy khá tốn kém. Nhưng tính hiệu quả cho cuộc sống của bệnh nhân về lâu dài với chi phí như vậy và mang lại chất lượng cuộc sống cho người bệnh thì chi phí đó hoàn toàn hợp lí và mang lại hiệu quả tốt hơn so với các biện pháp can thiệp khác trước đó từng làm.

          Thực tế thì việc “nong” động mạch vành được ông Gruntzig người Thụy Sĩ   trình bày từ năm 1978 và được giới khoa học y tế đón nhận hồ hởi. Tuy nhiên lúc bấy giờ nhiều người vẫn còn lo ngại. Nhưng trong thực tế kĩ thuật đặt ống stent ở Pháp cũng chỉ được thực hiện từ năm 1984.

          Sau đó đến cuối những năm 1980 mới phát triển và đi vào thường quy. Việc tiếp cận đặt ống stent nong động mạch vành ở Việt Nam muộn nhưng không phải quá chậm so với thế giới.

          Ví dụ mặc dù việc điều trị động mạch vành đã trở thành thường quy như vậy nhưng trong những trường hợp cụ thể như điều trị can thiệp cho bệnh nhân bị nhồi máu cơ tim cấp thì các nước phát triển đến năm 2000 họ mới triển khai thường quy lúc này ở Việt Nam việc điều trị đó cũng bắt đầu được triển khai như vậy.

          Tuy nhiên cũng phải thừa nhận sự phát triển trong việc điều trị động mạch vành cho người bệnh chúng ta được kế thừa và được sự giúp đỡ rất nhiều của bạn bè các nhà khoa học trên thế giới. Nhất là khi chúng tôi bắt đầu tiến hành cho việc áp dụng điều trị bệnh nhân động mạch vành bằng phương pháp stent đã được các chuyên gia y tế hàng đầu thế giới chỉ dạy tận tình theo kiểu “cầm tay chỉ việc”. Vì thế chúng tôi luôn cám ơn họ về điều đó.

          Theo bác sĩ Phạm Mạnh Hùng hiện nay kĩ thuật đặt ống stent điều trị bệnh động mạch vành được triển khai khá rộng rãi ở Việt Nam. Từ những năm 1998 - 1999 khi mà Trung tâm Tim mạch thuộc viện Bạch Mai ra đời cùng với một Trung tâm Tim mạch của Viện 108 thực hiện việc đặt ống stent thì hiện nay cả nước có 26 Trung tâm và hầu hết các vùng miền đều đang phát triển rất mạnh cho việc điều trị bệnh động mạch vành như vậy.

          Và các con số bệnh nhân đến khám điều trị bệnh động mạch vành theo phương pháp kĩ thuật can thiệp bằng ống thông tăng lên nhanh chóng. Ví dụ những năm đầu tiên thực hiện việc đặt ống thông điều trị cho bệnh nhân động mạch vành tính cả nước số lượng bệnh nhân đó chưa đến con số một trăm. Nhưng theo thống kê năm 2009 số lượng bệnh nhân khám và điều trị bệnh động mạch vành khoảng 5 nghìn người trong đó khoảng 3000 bệnh nhân dùng phương pháp đặt ống stent thành công và sự thành công trong việc điều trị bệnh nhân động mạch vành bằng phương pháp kĩ thuật đặt ống thông sẽ ngày càng thành công hơn nữa.

 

CÁC BIỆN PHÁP ĐIỀU TRỊ NHỒI MÁU CƠ TIM CẤP ƯU VIỆT NHẤT HIỆN NAY

          Tất cả các trường hợp nhồi máu cơ tim đều được đặt trong tình trạng cấp cứu do vậy sự lựa chọn phương pháp điều trị bệnh nhân nhồi máu cơ tim cấp (NMCTC) nên được quyết định bởi các bác sĩ ở Khoa cấp cứu cùng phối hợp với các bác sĩ tim mạch dựa theo các phác đồ cấp cứu tim mạch. Nếu ở các bệnh viện không có kỹ năng can thiệp tim mạch cần cho bệnh nhân chuyển đến bệnh viện có khả năng tái tưới máu cơ học cấp cứu gần nhất. Trong quá trình vận chuyển bệnh nhân cần có nhân viên y tế được đào tạo về cấp cứu tim mạch đi cùng với các phương tiện cấp cứu cơ bản bằng các phương tiện vận chuyển cấp cứu phù hợp khi tình trạng bệnh nhân đã được sơ cứu tương đối ổn định.

Các biện pháp chung cho mọi bệnh nhân NMCTC bao gồm:

          Nghỉ ngơi tuyệt đối tại giường; thở ôxy; dùng thuốc giảm đau (morphin sulphat) dùng thuốc giãn động mạch vành (ĐMV) như nitroglycerin ngậm dưới lưỡi hoặc natispray xịt dưới lưỡi; cho ngay thuốc chống ngưng tập tiểu cầu: aspirin ticlopidin hoặc clopidogrel (nếu không có chống chỉ định); thuốc chống đông: heparin thường hoặc heparin trọng lượng phân tử thấp; thuốc chẹn bêta giao cảm (nếu không có các chống chỉ định); thuốc ức chế men chuyển: nên cho sớm và bắt đầu liều nhỏ (trong vòng 24 giờ đầu). Chế độ dinh dưỡng: ăn nhẹ tránh táo bón chế độ ăn đủ năng lượng ít cholesterol và muối.

          Việc lựa chọn phương pháp điều trị tái tưới máu ngay cho bệnh nhân NMCTC phụ thuộc vào nhiều yếu tố như: thời gian đến viện tình trạng bệnh nhân điều kiện trang thiết bị và trình độ của cơ sở y tế. Có 3 biện pháp điều trị tái tưới máu:

          - Điều trị tái tưới máu ĐMV bằng thuốc tiêu sợi huyết: Nếu không có chống chỉ định nên sử dụng thuốc tiêu sợi huyết cho những bệnh nhân có biểu hiện đau thắt ngực trong vòng 12 giờ kể từ lúc khởi phát có kèm theo biểu hiện đoạn ST chênh lên (1mm ở ít nhất hai chuyển đoạn ngoại vi 2mm ở hai chuyển đạo liên tiếp trước tim) và/hoặc biểu hiện blốc nhánh trái mới trên điện tim đồ. Muốn đạt hiệu quả tối ưu phải dùng thuốc tiêu sợi huyết càng sớm càng tốt dựa trên những tiêu chuẩn về điện tim mà không cần đợi các kết quả về men tim.

          Các thuốc tiêu sợi huyết hiện nay được chia làm 2 loại: chọn lọc với fibrin và ít chọn lọc với fibrin. Những thuốc không hoặc ít chọn lọc với fibrin như reteplase (r-PA) hay streptokinase (SK) sẽ hoạt hoá plasminogen cho dù plasminogen đã gắn với fibrin trong cục đông hay còn tự do lưu hành trong máu vì thế các thuốc này sẽ tạo ra tình trạng tiêu sợi huyết toàn thể. Các thuốc chọn lọc với fibrin là những chất hoạt hoá plasminogen ở mô (t-PAs) như alteplase duteplase hay staphylokinase sẽ hoạt hoá plasminogen gắn với fibrin chủ yếu trên bề mặt của cục đông. Nhờ cơ chế này các thuốc chọn lọc với fibrin tạo ra hiệu quả tiêu đông mà không gây ra tình trạng tiêu đông hệ thống. 

          Các chống chỉ định tuyệt đối dùng thuốc tiêu sợi huyết bao gồm: tiền sử xuất huyết não; dị dạng mạch não (dị dạng động tĩnh mạch) khối u ác tính nội sọ (tiên phát hoặc di căn); mới bị đột quỵ thiếu máu não trong vòng 3 tháng (loại trừ mới bị đột quị thiếu máu não cấp trong vòng 3 giờ); nghi ngờ bóc tách động mạch chủ; chảy máu đang hoạt động hay chảy máu nội tạng (bao gồm cả kinh nguyệt); bị chấn thương nặng vùng gần đầu hay vùng mặt trong vòng 3 tháng.

          Các chống chỉ định tương đối bao gồm: tiền sử tăng huyết áp (THA) nặng không được kiểm soát tốt trị số huyết áp (HA); THA nặng chưa được kiểm soát khi nhập viện (HA tâm thu trên 180mmHg hoặc HA tâm trương trên 110mmHg); tiền sử đột quỵ thiếu máu não trên 3 tháng; hồi sức tim phổi gây chấn thương hay kéo dài trên 10 phút hay mới phẫu thuật lớn dưới 3 tuần; mới bị chảy máu trong (trong vòng 2-4 tuần); chọc động mạch tại vị trí không ép được; với thuốc tiêu sợi huyết streptokinase hay anistreplase: mới dùng thuốc ( trên 5 ngày) hay có tiền sử dị ứng với các thuốc này; đang mang thai; loét dạ dày đang hoạt động; đang sử dụng thuốc chống đông.

          - Can thiệp ĐMV thì đầu cho các bệnh nhân NMCTC có đoạn ST chênh lên hoặc blốc nhánh trái mới trên điện tim khi có thể tiến hành can thiệp ĐMV trong vòng 12 giờ kể từ khi khởi phát đau ngực nếu có thể nên thực hiện nhanh chóng (trong vòng 90 phút kể từ khi đến viện) bởi những bác sĩ tim mạch can thiệp có kinh nghiệm tại những trung tâm tim mạch.       

          - Phẫu thuật bắc cầu nối chủ - vành cấp cứu: nên được tiến hành trong các tình huống sau: can thiệp ĐMV qua da thất bại hoặc huyết động không ổn định ở các bệnh nhân có giải phẫu ĐMV phù hợp bắc cầu nối; tại thời điểm phẫu thuật sửa chữa xuất hiện các biến chứng cơ học như vỡ vách liên thất hay hở hai lá nhiều; có rối loạn nhịp thất trầm trọng đe dọa tính mạng người bệnh với tổn thương > 50% thân chung ĐMV trái hay tổn thương cả 3 thân ĐMV.

Phòng bệnh tránh tái phát như thế nào?

          Cho dù người bệnh đã được điều trị bằng phương pháp nội khoa ngoại khoa hay tim mạch can thiệp thì việc thay đổi lối sống như bỏ thuốc lá ăn ít cholesterol hạn chế mỡ muối... điều trị một số bệnh có liên quan như đái tháo đường tăng huyết áp rối loạn mỡ máu... và tiếp tục sử dụng lâu dài một số thuốc đặc hiệu là hết sức cần thiết để điều trị và phòng ngừa NMCT tái phát.

          Tóm lại: Đối với NMCTC có đoạn ST chênh lên thì tiêu sợi huyết vẫn là chiến lược điều trị chuẩn mực cho các bệnh nhân đến viện sớm và không có chống chỉ định đặc biệt ở các cơ sở y tế chưa có khả năng can thiệp ĐMV qua da cấp cứu. Tuy nhiên tái tưới máu bằng can thiệp ĐMV qua da có tiên lượng tốt hơn đặc biệt là ở những trung tâm tim mạch can thiệp lớn có nhiều kinh nghiệm. Lựa chọn chiến lược điều trị tái tưới máu không chỉ liên quan đến những tiêu chí khoa học mà còn phụ thuộc vào điều kiện kinh tế trang bị máy móc và khả năng của cơ sở y tế. Cuối cùng tất cả bệnh nhân NMCTC phải được tư vấn kỹ lưỡng để thay đổi lối sống và điều trị các yếu tố nguy cơ. Đa số bệnh nhân phải dùng lâu dài các thuốc aspirin thuốc chẹn bêta giao cảm thuốc statin và một thuốc ức chế men chuyển. 

More...

MẤY NGÀY DUYÊN NỢ VỚI BỆNH VIỆN

By Phan Bạch Châu


Bác sĩ Quốc Anh đang làm việc - Bệnh Viện Mắt TW Hà Nội
(Nếu hình ảnh không hiển thị xin bấm vào khuôn hình để xem)
*

Thế là lại có mấy ngày duyên nợ với bệnh viện.
Trước hết là Bệnh viện Mắt TW
Nói cho có đầu có đuôi: Ngồi với màn hình vi tính mười mấy năm nay mắt cứ mờ dần. Gần đây công việc nhiều: biên tập báo Biển & Bờ thẩm tra các dự án rồi dịch truyện dịch thơ... nhìn lên màn hình có lúc tìm mãi không thấy con trỏ chuột đâu.
Ông bạn già Nguyễn Hữu Điển khuyên nên đi mổ mắt thay thủy tinh thể. Kinh nghiệm bản thân ông ấy: Trước đây cận "lòi" đeo kính cận dày như "đít chai". Cách đây chục năm đến bệnh viện Việt Pháp thay thủy tinh thể mắt sáng quắc ra không cần đeo kính mà đọc được mọi thứ
Lời khuyên của ông bạn cũng có lý. Nhưng đắn đo cân nhắc mãi giữa hai phương án:
1. Viết đơn xin vào đảng lại để được đảng cho ta "sáng mắt sáng lòng" (Vì cái tội thôi sinh hoạt đảng từ ngày về hưu
2. Nhờ ngành y tế chữa trị cho mắt sáng ra.
Năm ngoái đã đến Bệnh viện mắt TW khám. Bác sĩ Quốc Anh (ảnh trên) - một bác sĩ mẵt có tay nghề cao - bảo thủy tinh thể bị đục nhiều tăng số kính lão không giúp ích gì nên mổ thay TTT.
Nhưng vợ con bảo năm Canh Dần là năm tuổi (mình cầm tinh con hổ - nhưng là con hổ trong vườn bách thu!) không nên đụng đến dao kéo. đợi sang năm sau.
Thế là sang năm Tân Mão cả nhà quyết định đưa lão đi thay mắt. Nhờ ông em vợ Phạm Van Thị - thầy xem tướng số nổi tiễng cả nước phu quan của blogger Võ Thị Kim Loan - chọn ngày tốt giờ tốt.
Con gãi nhận nhiệm vụ liên hệ với bệnh viện (bác sí Quốc Anh là bạn học phổ thông của nó) và xung phong chi phí mọi chuyện từ A đến Z mặc dù bố mẹ cũng có tiền.
Và ngày tốt đã đến:
21/3/2011 - Buổi sáng đến Bệnh viện mắt TW làm các thủ tục xét nghiệm. Một dây chuyền công nghệ xét nghiệm khá bài bản. Mỗi bệnh nhân được phát một tờ hướng dân lịch trình phải qua các khâu xét nghiệm nào ở phong nào tầng nào từ siêu âm mắt nội khoa xét nghiệm máu nước tiểu ... (chỉ thiếu mỗi sản khoa nhi khoa hehe!). Sau đó là làm vệ sinh mắt. Rồi cô hộ lý đưa về phòng bệnh nhân chờ đến giờ gọi lên phòng mổ. Mỗi bệnh nhân được phát một suất cơm hộp và 1 hộp sữa cho bữa trưa.
13h giờ tốt theo phán quyết của thầy Thị hộ lý đến đưa lên phòng mổ ở tầng 6. Lên bàn mổ. Được tiêm hai mũi thuốc gây tê trên và dưới mi mắt phải. Sau một phút đưa tay sờ thử thấy da chung quanh mắt phải cúng như mo cau không có cảm giác gì. Một chiếc khăn được trùm lên mặt chỉ để hở mắt phải. Ca phẩu thuật bắt đầu. Qua ánh sáng chiếu vào mắt cũng hình dung được tiến trình phẩu thuật từ lúc lấy TTT trong mắt ra đặt TTT nhân tạo vào. Ca mổ hoàn thành chóng vánh chưa đầy 10 phút bệnh nhân không cảm nhận chút đau nhức nào. Tự ngồi dậy bước xuống khỏi bàn mổ ra ngoài vào thang máy một mình bấm xuống tầng 5 gặp vợ con cùng đi về phòng bệnh nhân. Nắm nghỉ. 4h chiều sang phòng khám kiểm tra con mắt vừa mổ. Rất tốt! Ra xe về nhà ăn tối xong ngủ một giấc ngon lành từ 8h tối đến 6h sáng. Không đau nhức gì cả nên viên thuôc chống đau bệnh viện phát không phải dùng đến
Ngày 22/3. 7 giờ có mặt ở bệnh viện. Bác sĩ Quốc Anh khám kiểm tra con mắt đã mổ. Rất tốt. Đề nghị bác sĩ mổ tiếp con mắt bên trái. 10h lại lên bàn mổ. Mọi việc tiếp diến như hôm qua. Bác sĩ vừa thao tác vừa hỏi chuyện bệnh nhân nói với các đồng nghiệp trong kíp mổ: đây là bác Châu bố của Hồng Anh - bạn cùng lớp với bác sĩ hồi phổ thông. Mọi việc cũng kết thúc nhanh chóng như với mắt phải. Về phòng bệnh nhân nghỉ trưa. 4h chiều sang phòng khám kiểm tra con mắt vừa mổ. Mọi thứ đâu vào đấy. Làm giấy xuất viện
Thế là chỉ sau hai ngày mở mắt ra thấy mình như lạc vào một thế giới khác: không gian trong sáng hơn đường nét đâu ra đấy đen trắng rõ ràng hơn sắc màu lung linh hơn những bức ảnh treo trên tường như được tô màu lại đàn cá thần tên các đĩa trong bể cá cảnh như được thay áo mới...
Cám ơn các nhà khoa học đã nâng công nghệ chữa trị mắt lên một tầm cao mới! Cám ơn bác sĩ Quốc Anh và các đồng nghiệp trong kíp mổ!
Nhân đây cũng có hai đề nghị:
1. Các nhà lãnh đạo nên đi thay TTT để có thể nhìn xa trông rộng hơn phân biệt được cái trắng cái đen; cái tiến tiến cần theo cái lỗi thời cần gạt bỏ.
2. Các tài xế cũng nên đi thay TTT để nhìn rõ hơn các biển báo giao thông phát hiện từ xa những anh hùng núp để khỏi phải làm luật
Và tiện thể mời mọi người xem clip quay hình ảnh các cô bác sĩ y sĩ xinh tươi ở bệnh viên mắt TW trong buổi sáng 21/3:

Bấm vào đây

*

NGÀY 24/3 - BỆNH VIỆN TIM MẠCH TW BẠCH MAI


alt src=http://i659.photobucket.com/albums/uu319/designerchau/Phong%20su%20benh%20vien%20Ha%20Noi/th_VIDEO0086.jpg

Ông Nguyễn Hữu Tùy trên giường bệnh 10 giờ sáng 22/3

Ghi chú: Nếu trên trang này không hiện lên hình ảnh mời bấm vào các khuôn hình để xem. Cám ơn
*
Đang nằm ở bệnh viện mát thì dược tin ông bạn Nguyễn Hữu Tùy (bạn đồng môn hồi học ở trường DHXD Mókva) đang cấp cứu ở bệnh viện tim mạch TW vì nhồi máu cơ tim.
Tói 23/3 lên bàn mổ để các bác sĩ đặt stern vào tim
Sáng nay vào Bạch Mai thăm bạn. Bệnh nhân đã tỉnh táo. May nhờ đưa vào viện kịp thời. Nằm nói chuyện vui vẻ. Bảo nhau: cái tuổi bọn mình khổ thế cái chỗ cần nhồi máu thì máu không chịu nhồi xuống cho cái chỗ không cần nhồi nó lại nhồi. Ông bạn nằm ở nhà C5 giường 20. Sao mà khổ thế: cái phòng cỏn con mà hàng chục giường bệnh kê san sát. Người nhà bệnh nhân thì kê giường trải chiếu nằm ngồi vạ vật ngời sâu và dọc các hành lang.
Trong khi những cao ốc. tháp này tháp nọ mọc lên nhan nhản ngoài phố thì các bệnh viện rách như tổ đĩa. Người thủ đô mà điều kiện chữa bệnh như thế này thì ở các vùng sâu vùng xa dân tình ốm đau chỉ có chờ chết.

 alt src=http://i659.photobucket.com/albums/uu319/designerchau/Phong%20su%20benh%20vien%20Ha%20Noi/th_IMAG0287.jpgMột góc phòng nhà C5 nơi ông Tùy nằm sau phẫu thuật

alt src=http://i659.photobucket.com/albums/uu319/designerchau/Phong%20su%20benh%20vien%20Ha%20Noi/th_IMAG0289.jpgHành lang khang trang hơn phòng bệnh nhân hậu phẩu biến thành nơi nghỉ ngơi của người nhà bệnh nhân

alt src=http://i659.photobucket.com/albums/uu319/designerchau/Phong%20su%20benh%20vien%20Ha%20Noi/th_IMAG0288.jpgTrong khuôn viên bệnh viên người nhà bệnh nhân kê giường trải chiếu nàm qua đêm

Bấm vào đây xem clip phòng bệnh nhân nhà C5 bện viện tim mạch TW Hà Nội

More...

CÔN MINH DU KÝ - CHỈ MỘT GIỜ BAY ĐÃ ĐẾN CÔN MINH

By Phan Bạch Châu

alt
16:51 - Đến sân bay Nội Bài chuẩn bị đáp chuyến máy bay của VietnamAirline đi Côn Minh
Từ trái sang: Nguyễn Vân Anh Phạm Hoa Hồng Nguyễn Thúy Nga. Phía dưới là hai mẹ con Thảo - Vicky.

          Thế là bắt đâu một chuyến du xuân tiếp theo: đến thành phố Côn Minh. Đây không phải là lần đầu tiên đến đây nhưng với cái vùng đất mênh mông của tỉnh Vân Nam thì một lần cưới ngựa xem hoa chưa đủ thời gian để tìm hiểu thiên nhiên và con người ở đây.
          Vân Nam là một tỉnh gồm có nhiều dân tộc. Tỉnh lỵ Côn Minh của Vân Nam cũng là một thành phố gồm 26 dân tộc trong đó có dân tộc Hán Thái Hani... mang lại nhiều đặc sắc dân tộc cho Côn Minh. Mỗi dân tộc đều có ngày lễ ngày tết riêng khiến Côn Minh luôn luôn tưng bừng nhộn nhịp trong mỗi quý và mỗi tháng. Các lễ hội nổi tiếng là tết bó đuốc của dân tộc Di lễ té nước của dân tộc Thái tết hoa nở của dân tộc Mèo chợ tháng 3 của dân tộc Bạch....
          Tại khu vực miền trung tỉnh Vân Nam có một hồ nước trong vắt rộng mênh mông giống như viên ngọc óng ánh khảm trên vùng cao nguyên gọi là "Điền Trì". Thành phố Côn Minh nằm bên bờ hồ cao nguyên tươi đẹp này.
          Côn Minh nằm trên vĩ độ thấp thuộc khí hậu gió mùa núi đồi cao nguyên do chịu ảnh hưởng của luồng khí ẩm ướt tây nam Ấn Độ Dương. Nơi đây ánh nắng dồi dào sương mù ít nhiệt độ bình quân năm là 15 độ C. Khí hậu ôn hòa mùa hè không nóng mùa đông không lạnh bốn mùa như xuân khiến người ta cảm thấy thoải mái dễ chịu và được gọi là thành phố mùa xuân. Đây cũng là thành phố du lịch quanh năm bốn mùa hiếm có trên thế giới mệnh danh Geneva của phương Đông.
          Côn Minh có rất nhiều cảnh quan thiên nhiên và nhân văn. Lịch sử lâu đời và kết cấu địa chất độc đáo đã để lại nhiều cổ tích văn vật và danh lam thắng cảnh cho nơi này. Thành phố Côn Minh đang phát triển du lịch hình thành thắng cảnh du lịch xuân - hạ - thu - đông lấy vườn sinh vật cảnh thế giới làm trung tâm .
.*
alt
17:21 - Trong phòng đợi ở nhà ga sân bay Nội Bài
*
alt
18:07 - Bồng bềnh trên mây trắng. Phía tây mặt trời đang chìm vào thảm mây dày đăc trên bầu trời miền Bắc. Rời Hà Nội trong một ngày trời rét mưa phùn cả bầu trời đầy mây
*
alt
18:09 - Điền vào tờ khai nhập cảnh vào Trung quóc
*

19:30 - Nhận hành lý ở nhà ga sân bay Côn Minh
Chỉ sau một giờ bay đã đến một vùng thồi tiết khác hẵn Thời tiết mát mẻ. Bầu trời trong vắt không một gợn mây.
Người Vân Nam tự ví von đây là Gioneve của Châu Á. Bốn mùa đều là mùa xuân
*
alt src=http://i659.photobucket.com/albums/uu319/designerchau/8IMG_5945.jpg?t=1299074520
19:38 - Các bạn Trung quốc đón đoàn trước ga sân bay Côn Minh
*
alt src=http://i659.photobucket.com/albums/uu319/designerchau/9IMG_5947.jpg?t=1299074630
19:39 - Chờ xếp hành lỹ lên ô tô để về trung tâm thành phố Cô Minh
*
alt src=http://i659.photobucket.com/albums/uu319/designerchau/10IMG_5948.jpg?t=1299074740
20:07 - Các bạn Trung quốc đưa đoàn vào nhà hàng này dùng bữa tối
*
alt src=http://i659.photobucket.com/albums/uu319/designerchau/11IMG_5950.jpg?t=1299074886
20:12 - Chờ nhà hàng dọn bữa tối
*
alt src=http://i659.photobucket.com/albums/uu319/designerchau/12IMG_5951.jpg?t=1299075004
*
alt src=http://i659.photobucket.com/albums/uu319/designerchau/14IMG_5955.jpg?t=1299075189
20:18 - Các món ăn đầu tiên đã được bày ra
*
alt src=http://i659.photobucket.com/albums/uu319/designerchau/15IMG_5956.jpg?t=1299075335
20:27 - Chủ và khách cạn ly mừng hội ngộ
*
alt src=http://i659.photobucket.com/albums/uu319/designerchau/16IMG_5957.jpg?t=1299075441
20:30 - Lại cụng ly mừng xuân mối
*
alt src=http://i659.photobucket.com/albums/uu319/designerchau/IMG_5958.jpg?t=1299075766
20:36 - Những món ăn mới được nhà hàng tiếp tục đua ra
*
alt src=http://i659.photobucket.com/albums/uu319/designerchau/IMG_5961.jpg?t=1299075936
21:31 - Về đến khách sạn Lakeview Golf Hotel
*
alt src=http://i659.photobucket.com/albums/uu319/designerchau/IMG_5963.jpg?t=1299076059
22:26 -Căn phòng này ở tầng 2 của khách sạn cửa sổ hướng ra hồ Điền Trì

More...

VIDEOCLIP: DU XUÂN HÀ TĨNH - 2011

By Phan Bạch Châu

http://www.youtube.com/watch?v=vi1hup_2Dt0

Ghi chú: Không hiểu sao giao diện trên trang chủ thay đổi không thể đưa video lên blog. Mời mọi người cảm phiền bấm vào đường link trên để vừa xem hình vừa nghe lại bài hát Đi mô cũng nhớ về Hà Tĩnh qua youtube. Cám ơn!

More...

CÁ HAY NGƯỜI NGƯỜI HAY CÁ?

By Phan Bạch Châu

 

Chiều mát ngồi xem đứa thả câu

Nghe như lũ cá nó bàn nhau:

Tham ăn nếu đã vào trong ngạnh

Thì hết tung tăng chốn nước sâu

                                    Tản Đà

 



*
 

Ngay hàng thẳng lối

Theo lệnh chỉ huy

Đàn cá bơi

Như người!

*

Đúng lề bên phải

Theo luật đã ghi

Con người đi

Như cá!

 

More...

CỰU HỌC SINH TRƯỜNG ĐẠI HỌC XÂY DỰNG MOSKVA HỌP MẶT MỪNG XUÂN

By Phan Bạch Châu

Đã thành thông lệ từ nhiều năm nay sau tết Nguyên Đán các cựu học sinh Trường Đại học Xây dựng Moskva lại tổ chức gặp mặt. Ngày 20/2/2011 chúng tôi lại gặp nhau tại hội trương Văn Miếu khách sạn Horizon Hà Nội. Một năm xa nhau các bạn đồng môn lại tay bắt mặt mừng nhắc lại chuyện xưa kể chuyện ngày nay và thông báo cho nhau những dự định của ngày mai.
Ban lãnh đạo Hội cựu học sinh đã tổ chức cuộc gặp mặt khá hoành tráng có các tiết mục ca nhạc với sự tham gia của các ca sĩ chuyên nghiệp và nghiệp dư. Dưới đây là vài hình ảnh ghi lại trong cuộc tao ngộ này.


*


*

*

*


*


*

*

*

*


*

More...